Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2363 lượt.

iờ khắc này anh dường như không biết nên làm gì, khóe miệng mấp máy nhưng không thành tiếng, vẻ mặt biến đổi liên tục, dường như muốn cười mà không dám. Cô chưa bao giờ thấy anh như thế, thật sự không giống anh. Lúc này, anh chỉ là một người cha, được con gái mình gọi “ba”.
Cố Thừa Đông rốt cục bình tĩnh lại, vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn của Nghệ Tuyền.
Cô bé nhìn chằm chằm anh , “Tay ba không mềm bằng tay mẹ.”
Một câu nói ngây ngô của cô bé khiến Cố Thừa Đông lập tức rút tay về, sợ tay mình quá mức thô ráp, sẽ làm xước da thịt non nớt.
Dương Cẩm Ngưng cắn môi, chuyện gì cũng có qua có lại, cô chê trách anh không vô trách nhiệm, nhưng chính cô đã cướp đi quyền làm cha của anh.
Nghệ Tuyền chủ động nắm tay Cố Thừa Đông, “Con muốn chơi cái kia.” Cô bé chỉ vào khu trò chơi có rất đông trẻ con đang hét chói tai.
Cố Thừa Đông gật đầu không chút suy nghĩ, “Được.”
Dương Cẩm Ngưng đứng một bên nhìn Cố Thừa Đông và con gái. Cái gì cô bé cũng đều muốn nếm thử, chơi thử, không hề sợ hãi, thật chẳng giống một đứa bé bốn tuổi gì cả.
Cô bé thích thú chạy đến bên cạnh Dương Cẩm Ngưng, “Mẹ, mẹ có muốn cùng chơi không.”
Dương Cẩm Ngưng lắc đầu, “Con chơi đi.”
Ngày hôm nay mẹ rất dễ chịu, như vậy đòi ăn KFC chắc sẽ không sao đâu nhỉ?
Thế là cô bé đòi đi ăn KFC, Dương Cẩm Ngưng không kịp ngăn cản, Cố Thừa Đông đã đồng ý mất rồi. Ngồi ở trong xe, Dương Cẩm Ngưng nhìn con gái, đúng là có chỗ dựa có khác.
Lúc tới quán KFC, Nghệ Tuyền háo hức muốn tự mình gọi món, cô bé nhìn chị phục vụ, tươi cười nói: “Em muốn một phần gia đình..” TV có quảng cáo loại này.
“Con ăn cho hết đó nha?” Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm con gái mình.
“Chúng ta cùng ăn mà, không phải mẹ nói cả nhà gồm bố mẹ và con sao? Lần này chúng ta đương nhiên ăn phần gia đình.”
Lời nói ngô nghê của cô bé có sức đả thương rất lớn.
Dương Cẩm Ngưng chuyển ánh nhìn, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt Cố Thừa Đông, anh chìn chằm chằm cô hai giây, lấy tiền ra trả.
Ngày hôm nay Dương Nghệ Tuyền chơi đùa vô cùng vui vẻ, muốn chơi gì thì chơi, muốn ăn gì thì ăn. Trên xe về nhà, cô bé tựa vào lòng mẹ mà ngủ.
Cố Thừa Đông nhìn lướt qua kính chiếu hậu, rồi lái xe nhanh hơn một chút.
Dương Nghệ Tuyền ngủ hết sức thoải mái, một tay ôm lấy thắt lưng Dương Cẩm Ngưng.
Bởi vì duy dì một tư thế qua lâu nên cánh tay bị tê, Dương Cẩm Ngưng đưa tay kia nên xoa xoa nắn nắn. Cố Thừa Đông nhìn thấy, chỉ im lặng không nói gì.
Xe dừng trước khu nhà.
Cố Thừa Đông xuống trước, mở cửa xe, vươn tay ra ôm lấy cô bé, động tác vô cùng cẩn thận, sợ quấy rối mộng đẹp của cô bé.
Dương Cẩm Ngưng xoa bóp cánh tay mình mới từ từ ra khỏi xe.
Cô vốn định nhận lại Nghệ Tuyền từ tay anh, để anh đi về, nhưng không ngờ anh lại bế con lên nhà. Nếu như lúc trước bọn họ chưa từng xa nhau, cũng sẽ giống như ngày hôm nay, một nhà ba người ra ngoài chơi, sau đó về nhà.
Cô thậm chí mong muốn giờ khắc này có thể lâu hơn một chút.
Tời trước cửa căn hộ, Cố Thừa Đông tránh sang một bên để Dương Cẩm Ngưng mở cửa.
Anh cẩn thận đặt Nghệ Tuyền lên giường, rồi chậm rãi cởi giày và áo khoác cho cô bé. Dương Cẩm Ngưng đứng ngoài cửa, nhìn động tác cẩn thận và vẻ mặt nghiêm túc của anh, tay cô nắm lấy cánh cửa, cô lại tự nhủ, cứ như vậy cũng tốt rồi.
Cô đã hai lần nghĩ như vậy, đây là lần thứ ba.
Cô quên mất câu chuyện “Có sói tới!”, lần thứ ba sói thật sự tới, nhưng không ai tin nữa.



Vị hôn thê


Edit: Chilli Mai, 4ever 13lue
Chỉnh dịch: Sahara


Cố Thừa Đông đã tới Yên Xuyên được ba ngày, bàn bạc kí kết hợp đồng khiến anh có phần mệt mỏi. Tài xế vừa đỗ xe ở cửa khách sạn, Cố Thừa Đông đã lập tức xuống xe, vốn dĩ muốn lên phòng ngủ một giấc nhưng lại có điện thoại gọi đến. Anh nhìn cái tên liên tục chớp động trên màn hình di động, hàng lông mày khẽ nhíu lại. Giờ anh đang ở Yên Xuyên, cho dù đối phương có nói cái gì anh cũng không thể làm được. Hơn nữa, anh cũng không phải là một người thích dây dưa. Nhưng không hiểu sao, ngón tay dừng ở phím tắt mãi không chịu bấm xuống, cuối cùng anh nhận điện.
Dương Cẩm Ngưng một tay cầm di động, một tay cầm tờ báo. Bài báo đưa tin nữ minh tinh mà cô thích vừa kết hôn với người cô ta yêu, Dương Cẩm Ngưng bất giác nở nụ cười, tuy nhiên cũng không quên chính sự, cô nói với giọng vui vẻ: “Nghe nói anh đi công tác ở Yên Xuyên?”
Vẻ mặt Cố Th