Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.
ừa Đông không có gì biến đổi, ánh nắng chói chang rơi trên mặt nhưng anh cũng không hề nhíu mày, chân vẫn đứng nguyên tại chỗ: “Ừ.”
“Vậy giờ anh rảnh chứ?”
Cố Thừa Đông bỏ điện thoại xuống, suy nghĩ một chút rồi đưa lên tai, “Đừng chơi trò chơi, đừng lãng phí pin, điện thoại để ở chế độ standby.”
Dương Cẩm Ngưng lặng im nghe Cố Thừa Đông dặn dò, một nỗi chua xót dâng lên. Nếu là trước đây, cô sẽ cảm thấy đây là chuyện bình thường, nhưng giờ phút này cô lại nhận ra sự lo lắng trong giọng nói của anh.
“Ừ.”
Cố Thừa đông xoay người, lại ngồi vào trong xe, nói với tài xế địa điểm.
Lúc anh tới nơi, Dương Cẩm Ngưng đang ngồi im, khoanh hai chân trên ghế, cả người cuộn lại, dáng vẻ cô nhỏ bé, gầy yếu. Trong tay cô cầm chiếc Ipad, vẻ mặt chăm chú, thỉnh thoảng biểu cảm lai biến đồi, hình như cô ấy đang xem phim thì phải? Bộ dạng này đâu có vẻ đau khổ của người bị mất trộm?
Vẻ mặt Cố Thừa Đông biến đổi, có lẽ do tâm trạng cô tốt nên mới nhớ tới anh, mới gọi anh tới đây.
Giả vờ đáng thương mà không biết tự giác gì cả.
Dương Cẩm Ngưng đang xem một bộ phim hoạt hình Nhật Bản, tên là “Princess Mononoke”, cũng không nổi tiếng lắm, vô tình tải về nên ngồi xem.
Lúc nhìn thấy dung nhan thật của công chúa Mononoke, Dương Cẩm Ngưng chợt thấy thất vọng. Khi nam chính nói câu “Em đẹp quá!”, cô liền bật cười nghiêng ngả.
Cười xong, cô định xem tiếp thì lại chợt phát hiện ra Cố Thừa Đông đang đứng nhìn mình.
Tình cảm đôi khi giống như việc mua bán. Nhiều người chỉ nhìn thấy có lợi mới bằng lòng trả giá, nhất định không chịu để mình lỗ vốn. Phụ nữ lúc nào cũng thích mở rộng thế giới tình cảm của bản thân, sau đó để mặc mình chìm đắm trong đó, mỗi lần như vậy lại một lần so đo tính toán, cho rằng người khác không hiểu mình, không quan tâm mình. Đàn ông cũng thích đem tình cảm của mình vào một thế giới riêng, nhưng thế giới ấy tương đối nhỏ, bởi vì anh ta còn có sự nghiệp, tiền đồ, bạn bè, cho nên khoảng không gian dành cho người anh ta yêu trở nên nhỏ hẹp. Người phụ nữ vì thế mà cảm thấy bất an, lo lắng, vui buồn thất thường. Chính điều này lại khiến cho đàn ông nghĩ rằng phụ nữ không thể nói lý.
Đương nhiên cũng có một số đàn ông coi trọng tình cảm tuyệt đói, thế nhưng họ lại bị phụ nữ cho là loại người không có tiền đồ, không có chí tiến thủ. Thế gian này quả nhiên chỗ nào cũng tồn tại mâu thuẫn.
Dương Cẩm Ngưng yên lặng cất Ipad, ngẩng đầu lên nhìn Cố Thừa Đông, đồng thời cũng điều chỉnh lại tư thế ngồi.
Cố Thừa Đông đi đến bên người cô, “Tên trộm sao lại không có mắt thế nhỉ…” Anh liếc mắt qua cái Ipad trong tay cô.
“Có lẽ hắn ta là lính mới.” Dương Cẩm Ngưng trả lời chắc chắn, “Hơn nữa, thứ tôi cầm trong tay thế này, chắc chắn không có ai can đảm đoạt đi!”
Ánh mắt của Cố Thừa Đông bị thu hút bởi bắp chân li ti những vết sưng đỏ. Anh chợt nhớ lại nhiều năm trước, khi ấy anh mới vào công ty, vì hoàn thành một dự án mà mọi người bắt anh phải đài thọ một chuyến du lịch ở ngoại ô, còn nhất định bắt anh phải đưa bà xã theo. Buổi tối, tất cả mọi người đều ra ngoài chơi thì cô ngồi một mình phụng phịu vì bị muỗi đốt, trách không ai nói với mình ở đây nhiều muỗi đến thế, cô luôn yêu quý thân thể của mình. Lúc đó anh nhìn cô dưới ánh trăng, bỗng nhiên có cảm giác vui vẻ, không phải là cười trên nổi đau của người khác, chỉ cảm thấy biểu hiện của cô rất thú vị.
Lúc đó cô phát hiện anh đang nhìn lén mình, liền giận giỗi nói: “Có thể tuyển chọn một cô gái xinh đẹp đi cùng cơ mà, sao anh không làm? Vợ anh hiện giờ phải mang cái bộ dạng quỷ này, anh nhìn có thấy hả hê không?”
Thật sự không hả hê, chỉ là vẻ mặt này của cô khiến anh cảm thấy hứng thú mà thôi. Nhìn bộ dạng lúc đó của cô, anh đã nghĩ, à, đó là một người phụ nữ tính tình không tốt. Nhưng dù sao anh cũng thấy như vậy thú vị hơn một cô gái đoan trang.
Một đoạn kí ức nhỏ hiện lên trong đầu Cố Thừa Đông, anh nhẹ nhàng thở dài, “Đi thôi!”
Dương Cẩm Ngưng ngồi vào trong xe, cô ngồi ở ghế sau, Cố Thừa Đông ngồi vị trí phó lái, có lẽ anh muốn giữ khoảng cách với cô.
Cảm giác bị gạt bỏ đúng là không hề dễ chịu.
Dương Cẩm Ngưng khẽ cắn môi, mới chậm rãi mở miệng, cố gắng nói bình thảnh, “Tôi muốn đến khách sạn tốt nhất, nếu không tốt thì tôi không ở được.” Dừng một chút, tiếp tục, “Nếu như nghĩ rằng tôi quá lãng phí, thì bớt chút tiền ăn đi cũng được, tôi không thể nào chịu được những nơi không tốt.”
Cô nói xong, Cố Thừa Đông còn không có tỏ thái độ mà tài xế cô nhìn không chớp mắt đầy vẻ ngạc nhiên. Dương Cẩm Ngưng cũng nhìn lại ông ta, ông ta