XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342225

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2225 lượt.

ương Cẩm Ngưng mở miếng mấp máy muốn nói nhưng lại không có bất kỳ âm thanh nào.
Anh tiến lại gần, muốn nghe rõ xem cô nói gì nhưng nghe được.
Tinh thần cô hoảng loạn, giống như vừa đối mặt với chuyện gì không thể chấp nhận được. Có lẽ là ác mộng? Tóc cô ướt sũng mồ hôi.
Anh không khỏi trầm ngâm, rốt cuộc là cô đã nhìn thấy gì?
Đối diện với tình huống này, anh cuối cùng cũng phát hiện ra có điểm lạ.
Cô cố gắng đè nén như vậy, khiến anh rất muốn cô lên tiếng gọi tên cái người mà cô nhìn thấy kia ra…
Thực ra chuyện của cô và Dương Nhất Sâm, anh cũng đã thăm dò qua, nhưng về quãng thời gian trước đó xảy ra chuyện gì thì anh lại không thể điều tra ra được, đương nhiên là anh biết có người ngầm ra tay ngăn cản. Anh cũng không để ý nữa, chỉ cần biết được cô là con gái nuôi của Dương gia và đoạn tình giữa cô và Dương Nhất Sâm là đủ rồi.
Cho dù giờ khắc này cô có lên tiếng gọi tên Dương Nhất Sâm thì anh cũng không cảm thấy lạ, cũng không chú ý… Dù sao cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi, ai biết được cô mơ thấy cái gì, có thể gọi tên Dương Nhất Sâm cũng chỉ vì hắn ta trong giấc mơ của cô gặp bất trắc, nếu như người trong cơn ác mộng của cô là anh thì đại khái cô cũng sẽ gọi tên anh.
Thế nhưng, cô hề gọi tên bất cứ ai.
Đôi môi cô khô khốc trắng bệch, không có một âm thanh nào thoát ra từ đó.
Cố Thừa Đông không hiểu, nhưng cô hiểu rõ. Ba người kia, cô yêu quý họ nhưng lại có nguyện nhân này nọ khiến cô không thể giữ họ trong lòng, cô chưa bao giờ cô mở lòng mình, cho nên ngay cả tên họ cô cũng không mở miệng gọi ra.
Cố Thừa Đông giơ tay ra sờ trán cô, rất nóng.
Anh rụt tay lại, muốn đưa cô đi bệnh viện nhưng vừa chạm vào người cô đã bị cô bám trụ lấy, sức lực mạnh mẽ khiến anh giật mình.
“Không được rời bỏ em!” Cô bám chặt lấy người anh.
Cố Thừa Đông đứng tại chỗ, không biết là muốn xác nhận cái gì, cuối cùng cũng thỏa hiệp, ngồi xuống bên cạnh cô, một tay để cho cô ôm lấy, một tay lấy điện thoại ra gọi bác sĩ tại nhà.
Trong lúc ngồi đợi bác sĩ, anh thử rút tay về nhưng vẫn bị cô bám riết lấy không buông. Anh đảo mắt qua cánh tay mình, tay đã bị cô bám chặt đến mức huyết quản không thông. Lúc bác sĩ tới nơi, ông ta cứ kỳ quái nhìn tay Cố Thừa Đông.
Cố Thừa Đông không có cách nào, đành phải cởi áo khoác ngoài của mình đắp lên người Dương Cẩm Ngưng, ôm cô vào lòng.
Nhìn cô đang bị bệnh thế này, không phải đùa chứ thật sự giống với con gái cưng trong lòng anh. Cố Thừa Đông thở dài một hơi, anh cảm thấy cô lúc này rất đáng yêu, đúng là chủ nghĩa đàn ông bản năng lại quấy phá.
Bác si luống cuống một hồi. Dương Cẩm Ngưng bị sốt nên ngay cả cổ họng cũng nóng rực.
Sau đó, Cố Thừa Đông cũng bị lây bệnh từ cô, nhưng cũng may là không sốt, chỉ bị ho khan. Dương Cẩm Ngưng không những không có chút gì áy náy mà còn tỏ ra bình thường như kiểu vợ chồng là phải có nạn cùng chịu.
Vì thế ngày hôm sau Cố lão gia liền gọi điện thoại hỏi thăm tình hình của hai người bọn họ. Một ngày ba lần ông gọi điện tới khiến cho cái tình trạng “có nạn cùng chịu” của hai vợ chồng họ cũng phải nhanh chóng tốt lên.






Cứ như vậy đi
Chuyển ngữ: Sahara
Thời gian bị bệnh, Dương Cẩm Ngưng cũng cảm nhận được sự chăm sóc của Cố Thừa Đông đối với mình. Đương nhiên, cái “tốt” này cũng chỉ là tương đối. Nghĩ mà cũng thật kỳ lạ, một người xưa nay chư từng đối xử tốt với bạn, đùng một cái tự nhiên tốt, thì chắc chắn bạn sẽ cảm động. Ngược lại một người luôn tốt với bạn, rồi bỗng nhiên có một lần không còn tốt như trước nữa (nhưng thực ra vẫn coi là tốt) thì bạn lại nghĩ người ấy không tốt với mình nữa, người ấy đã thay đổi. Tâm lý như vậy dường như luôn nhắc nhở người ta rằng, đừng nên đối xử quá tốt với người khác.
Dương Cẩm Ngưng mải mê suy nghĩ tìm kiếm nguyên nhân như vậy một phần là bởi vì dì Trương nhiều lần ở trước mặt cô nói rằng Cố Thừa Đông đã vì cô làm rất nhiều chuyện.
Cùng lắm cũng chỉ là hết giờ làm thì về nhà, thỉnh thoảng ở công ty gọi điện về hỏi han cô vài câu, nhắc nhở cô uống thuốc. Cô thậm chí còn ti tiện nghĩ rằng, anh làm vậy chỉ vì sợ cô lây bệnh cho anh. Thực tế đúng là anh đã bị nhiễm, nhưng mà người ta lại khỏe nhanh hơn cô, khiến cô không khỏi tự giễu mình có phải là được căn bệnh cảm mạo này yêu rồi hay không, một khi đã tới thì nhất định không chịu bỏ đi nữa.
Dương Cẩm