Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342226

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2226 lượt.

Ngưng đuổi theo, đám người kia đã vào hết trong thang máy, cửa khép lại.
Cô luống cuống ấn nút bên cạnh nhưng cửa không thể mở ra nữa.
Có phải thực sự là người ấy hay không?
Thang máy tiếp theo mở ra cô mới khôi phục lại tinh thần. Tâm trạng cô đã bị ảnh hưởng, cô có chút không hài lòng. Nhưng cô hiểu rõ vì một người đáng ghét mà làm ảnh hưởng đến tâm tình thì đúng là một hành vi ngu xuẩn, đương nhiên cô không hy vọng bản thân mình làm cái chuyện ngu ngốc ấy.
Cô thư ký lần trước cô gặp lúc này hạ quyết tâm ngăn cản cô bằng được. Cách thức có phần giống Cố Thừa Đông. Đầu tiên cô ta cương ngạnh lôi ra quy tắc này quy tắc nọ của công ty, sau đó lại mềm dẻo nói mong cô thông cảm cho công việc của thư ký, chỉ cần thất trách một chút thôi là mất miếng cơm như chơi. Chút đả kích này khiến Dương Cẩm Ngưng càng không thoải mái.
Dương Cẩm Ngưng cảm thấy bản thân đúng là một người làm chuyện không có đầu óc, thiếu suy nghĩ vô cùng. Ví dụ như lúc này, khi nghe cô thư ký nói Cố Thừa Đông không có trong phòng làm việc mà ở phòng họp, cô liền không sợ trời chẳng sợ đất mà xông thẳng vào trong cửa.
Dương Cẩm Ngưng đứng ở cửa, toàn bộ ánh mắt trong phòng họp đổ dồn lên người cô, mặt vẫn không biến sắc: “Ồ, mọi người cứ tiếp tục.”
Cô quay sang thấy Cố Thừa Đông đang nhìn mình,vẻ mặt không hề tốt nhưng cũng không đến nỗi quá khó coi, không biết có phải đang cố gắng nhẫn nhịn hay không. Cô vẫy tay: “Này, anh ra ngoài một chút.”
Bộ dạng này của cô, động tác này của cô, thật không khác gì một học sinh tiểu học gọi bạn học.
Cố Thừa Đông vốn dĩ không có ý định đi ra nhưng phát hiện toàn bộ mọi người đang nhìn về phía mình, nếu không đi thì quả thật khiến cô quá mất mặt.
“Tạm thời dừng ở đây, tình hình cụ thể sau khi chỉnh lý lại thì báo cáo cho tôi.”
Cố Thừa Đông nói xong, đứng dậy ra khỏi phòng đầu tiên.
Dương Cẩm Ngưng thấy anh đi tới, cũng không thèm để ý anh có đang tức giận hay không, cô kéo cánh tay anh đi về phòng làm việc, tươi cười nói: “Đây là canh tự tay em nấu cho anh, phải nhớ uống hết nhá.”
Cố Thừa Đông vẫn đứng bên cạnh nhìn cô đang bận rộn đổ canh ra bát. Anh cầm thìa khuấy vài cái: “Là em làm?” Hàng mi khẽ động, không giống người đang tức giận lắm.
“Đương nhiên, mất mấy giờ đấy!”
Sắc mặt Cố Thừa Đông rất cổ quái, ngẫm nghĩ thật lâu mới ngẩng mặt lên: “Không phải em bắt đầu di chuyển sự chú ý lên người anh đấy chứ?”
Vẻ mặt này của anh Dương Cẩm Ngưng cảm thấy rất khó hiểu. Suy nghĩ nửa này cô mới hiểu ra, lẽ nào Cố Thừa Đông cho là cô bồi bổ thân thể cho anh là vì… muốn sinh con!
“Sao có thể chứ… Nếu có nghi ngờ gì thì em cũng nghi ngờ cơ thể em chứ nhất định không nghi ngờ sức khỏe của anh.”
Cố Thừa Đông lần này không chọc cô nữa: “Ồ, vậy anh phải cảm ơn em rồi?”
Dương Cẩm Ngưng vẻ mặt đau khổ: “Cho dù là thuốc độc anh cũng nên uống đi.”
“Anh thật sự không vĩ đại như thế đâu.”
“Em giúp anh vĩ đại.” Dương Cẩm Ngưng cướp lấy cái thìa trong tay Cố Thừa Đông, nhất định phải tự tay uy hiếp anh, không biết rằng lúc này sắc mặt anh đã thay đổi: “Phải tranh thủ lúc còn nóng uống luôn đi, thế mới không khiến em mất công từ xa mang đến đây.” Dương Cẩm Ngưng thấy Cố Thừa Đông không có ý định đáp lại mình, lại tiếp tục mở miệng, “Trời ạ, cho dù anh thấy không ngon cũng nên giả vờ ngon trước mặt em, cho dù không vui cũng nên nói là vui gạt em chứ. Dù không vui cũng phải làm bộ cam tâm tình nguyện.”
“Ừ.” Cố Thừa Đông uống xong một ngụm lớn, gật đầu, “Rất ngon, anh thật vui vì có cô vợ hiền này, vô cùng cam tâm tình nguyện để em phục vụ anh.”
Nụ cười của anh không còn mang theo sự châm chọc trước đây, khiến trái tim cô khẽ rung động.
Cô thu dọn bát và cặp lồng, động tác chậm rãi, xong xuôi, cô quay sang quan sát Cố Thừa Đông đang chăm chú xem tài liệu: “Ừm…”
“Hử?” Cố Thừa Đông ừ hứ một tiếng, vẫn không ngẩng đầu lên.
“Anh cảm thấy cuộc sống hiện giờ thế nào?”
“Vẫn tốt.”
“Ờ…” Cô cũng cảm thấy rất tốt, “Chúng ta cứ như bây giờ đi.”
Cố Thừa Đông đang ký tên mình xuống văn bản, nghe cô nói vậy tay anh bỗng tăng lực, ấn mạnh xuống tờ giấy tạo thành một nét mực đậm.
***
Ra khỏi phòng làm việc, Dương Cẩm Ngưng hồi tưởng lại giây phút cô và Cố Thừa Đông nhìn nhau khi nãy, dáng vẻ vô cùng ngốc nghếch. Cứ như thế đại não cô ngắn lại một quãng thời gian mãi đến lúc Cố Thừa Đông lên tiếng nhắc cô về nhà nếu không sẽ ảnh hưởng tới công việc của anh, cô cũng không muốn man


Polaroid