Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2232 lượt.

g tội danh trên người.
Thang máy xuống tới tầng một cô mới nhớ ra chuyện quan trọng.
Cô thong dong bước tới trước mặt trưởng phòng nhân sự: “Xin chào, xin hỏi công ty có nhân viên nào tên Diệp Vãn Hy hay không?”
“Xin chờ một lát, tôi đi tra hồ sơ nhân sự.”
“Ừm.”
“Diệp Vãn Hy ư? Hình như không có ai tên như thế.”
“Ồ, vậy cảm ơn.” Dương Cẩm Ngưng thở dài, cô thật hy vọng lúc nãy mình nhìn nhầm người.
Dương Cẩm Ngưng đi trên đường, giờ này xe rửa đường đang hoạt động, dọc con đường chỗ nào cũng ướt sũng, cô kiễng chân nhón từng bước mà đi. Đi được một đoạn, cô nhìn thấy một người lao công ngồi bên bồn hoa, một chiếc bình truyền nước treo trên cành cây bên cạnh, dòng nước trắng chầm chậm tiến vào cơ thể người đàn ông. Đang bị bệnh mà còn làm việc, người khác nhìn vào có lẽ sẽ khen ngợi người này hết lòng vì công việc, nhưng cũng có người sẽ cho rằng ông ta vì cái bảo hiểm xã hội.
Dương Cẩm Ngưng đứng tại chỗ, không tiến lại hỏi thăm, cũng không thèm bận tâm suy nghĩ vì sao ông ta phải làm như vậy. Cô cứ đứng im lặng, có lẽ thiện lương cũng là một căn bệnh dễ mắc nghiện, trên xe bus thì nhường chỗ, thấy trẻ con nghèo khổ thì cho tiền, tình nguyện đi tới những vùng xa xôi hẻo lánh để dạy học, hiến dâng tuổi thanh xuân, sau đó cả đời sống an nhàn. Nhưng điều mà cô suy nghĩ tới nhiều nhất lại là, cô muốn từ bỏ những thứ này.
Khi cô còn rất nhỏ, cô đã từng kiếm sắt vụn để bán đồng nát, người mua nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ bừng của cô, hỏi cô nếu đã xấu hổ như vậy thì sao còn bán những thứ này?
Đó là lần đầu tiên cô kiếm tiền, sau đó cô vẫn tiếp tục dùng phương thức này để lo liêụ học phí. Giấy vụn, vỏ chai coca, bìa các-tông,… chỉ cần có vật gì kiếm được tiền, cô đều nghĩ tới chuyện đem bán. Thậm chí lúc ở trường học, thấy các bạn vứt giấy vào thùng rác thì suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô cũng đều là “Đó chính là tiền”. Ý nghĩ ấy khiến cô ý thức rằng mình đã mắc nghiện.
Chạy theo một thứ gì đó thái quá, chính là sai lầm.
Tiết kiệm là không sai, nhưng nếu làm quá lên, còn có thể nói là không sai ư?
Bất luận là chuyện gì, đến một thời điểm nào đó đều nên một vừa hai phải.
Ví dụ như trước mặt người lao công này, Dương Cẩm Ngưng cảm thấy ông ta đáng thương thì cũng không thể thay đổi được cuộc sống hiện tại của ông ta. Con người quả thực có thể thay đổi được cuộc sống của chính mình, chỉ cần ít nói nhảm đi một chút, ít lớn tiếng kêu gào đi một chút, ít gây phiền phức cho người khác một chút, ít than thân trách phận đi một chút…
Dương Cẩm Ngưng miên man suy nghĩ về giai đoạn thứ hai trong hồi ức tuổi thơ của mình. Ban ngày cô là cô công chúa nhỏ cao ngạo ở trường học, tan học, cô lại biến thành một đứa trẻ khổ cực đi nhặt giấy vụn. Còn ký ức về thời niên thiếu một nhà ba người trước kia, bị cô xóa bỏ theo bản năng.
Đứng quá lâu, Dương Cẩm Ngưng quyết định ngồi xuống nghỉ, cô lấy tay xoa hai chân đã mỏi nhừ. Bỗng nhiên, nhân vật chính trong đoạn hồi thức thứ ba của cô xuất hiện.
Dương Nhất Sâm từ trong xe bước xuống, đến trước mặt cô.
Cô ngẩng đầu, cười cười. Nghĩ một lúc lâu cuối cùng cũng bật ra được một câu: “Ở đây được đỗ xe à?”
“Không biết.”
“Ồ…”
“Chắc là không được.”
Cô vẫn cười.
Dương Nhất Sâm nhìn cô, vừa rồi lúc qua cột đèn gia thông, anh bất ngờ nhìn thấy cô đang đứng thất thần bên vệ đường, không biết cô đang mải mê suy nghĩ cái gì. Anh không tự chủ được mà lái xe đến chỗ cô.
“Làm sao vậy? Nhìn sắc mặt em hình như không tốt lắm.”
“Tốt chứ.” Thực sự tốt, quá khứ đau khổ của cô đều đã trôi qua rồi, hiện tại vĩnh viễn sẽ không như vậy nữa, đương nhiên cô phải sống rất tốt rồi…
Thấy giọng điệu của cô không giống nói dối, anh mới cảm thấy yên tâm: “Thừa Đông… rất được.”
Trên thương trường, Dương Nhất Sâm giống như một đứa học sinh tiểu học, có rất nhiều thứ không hiểu hết, không nhìn thấu. Nên khi anh thấy Cố Thừa Đông có thể làm tốt tất cả mọi chuyện, anh không khỏi bội phục.
“…” Kỳ thực cô không hiểu ý anh lăm, “Thịnh Niên có phải gặp chuyện gì rồi không?”
“Không có gì, đã giải quyết ổn thỏa cả rồi, đừng lo.”
“Bố mẹ hiện giờ thế nào? Rượu ngon của bố còn cất giữ không?”
“Vẫn còn giữ, chờ em và Thừa Đông về cùng uống.”
“Anh không được uống trộm đâu đấy.”
Khóe miệng Dương Nhất Sâm khẽ nhếch lên, chuyện này, một mình anh đâu thể làm được chứ. Chính là cô đã từng đứng sau giật dây anh lấy bình rượu mà bố rất thích đem ra uống trộm. Sau đó vì