Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2246 lượt.
y là kỹ thuật diễn xuất của người này quá giỏi, thăm dò vô ý như vậy đều không đạt được bất cứ thông tin nào.
“Chia tay hòa bình?”
Cô một mực vướng mắc vấn đề này, sắc mặt Cố Thừa Đông cuối cùng cũng trầm xuống, biểu hiện rõ ràng là không vui, “Đối với mối tình đầu của người khác mà tò mò như vậy, đây rõ ràng không phải là chuyện tốt.”
Cũng đúng, cô gái đó là Diệp Vãn Hi, nếu như cô cả đời này còn bị cô gái đó tính kế, cuộc đời cô đâu phải chỉ không tốt, mà là cô dường như cũng muốn tự đâm chết sự ngu ngốc của mình.
Cô đương nhiên phải ngậm miệng lại, không biết rõ là anh không bằng lòng hay tiếp tục để anh không thoải mái đây. Cô xưa nay đều biết bốn chữ “một vừa hai phải” viết như thế nào.
Gặp lại kẻ thù (P1)
Chuyển ngữ: Sahara
Ngày hôm sau, Dương Cẩm Ngưng và Cố Thừa Đông quay về Cố gia. Sức khỏe Cố lão gia thoạt nhìn đã rất tốt, hoàn toàn giống với lúc trước khi chưa đổ bệnh. Nhìn thấy vợ chồng bọn họ trở về, tâm trạng ông càng tốt, nhất là khi thấy bọn bọ ăn ý như vậy.
Thừa dịp tất cả mọi người có mặt đầy đủ, Cố Hoài Đông liền đem chuyện kia nói ra, nhưng chỉ là khơi mào câu chuyện chứ cũng không lên tiếng khuyên nhủ gì, nói xong còn liếc mắt nhìn Cố Thúc Quân và Cố Kế Đông. Cố Kế Đông thì thế nào cũng được, nói thì nói. Đương nhiên anh ta bị Cố lão gia giáo huấn mộ trận. Cố gia toàn bộ đều do một tay ông nội gây dựng, đã từng phải ăn bánh màn tầu, uống nước suối. Hiện tại cuộc sống tốt rồi, nhưng ông vẫn không quên quá khứ. Một người nếu lúc nào cũng nghĩ tới hưởng thụ thì sẽ chẳng làm được chuyện gì cả.
Cố lão gia một lời đã định, tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại gia, cả nhà đoàn tụ đông đủ là được.
“Không phải ông cố chấp, nhưng cô gái kia, thực sự không thích hợp.” Không phù hợp với sự chờ mong đối với một người nắm quyền Cố gia trong tương lai. Cho dù cô ta có ưu tú thế nào, chỉ cần liếc mắt, ông cũng nhận thấy đó không phải là một người đơn giản.
“Cháu hiểu.”
“Nếu như thật sự hiểu, sao còn sắp xếp nó bên cạnh cháu?”
“Ông nội, chuyện này cháu sẽ tự mình xử lý.”
“Đừng làm cho Cẩm Ngưng biết, con bé sẽ không vui.”
Bỗng nhiên, Cố Thừa Đông mở to mắt, giờ anh mới nhớ ra gần đây có gì đó không đúng.
Thái độ của Dương Cẩm Ngưng mấy ngày này dường như khang khác, anh có thể cảm nhận rõ sự thay đổi. Nhất là chuyện anh phát hiện ra trong thùng rác có một nắm thuốc. Đem đi hỏi thì đó là vi ta min. Vậy thật ra cô đã uống thuốc gì? không cần chứng thực nữa, anh hoàn toàn có thể đoán ra được.
Lòng phụ nữ, quả thật không hề dễ đoán được.
Trong lòng anh âm thầm đáp lại ông nội một câu: “Có lẽ, cô ấy cũng chẳng thèm để ý.”
Tâm tư Dương Cẩm Ngưng đều đặt hết cả vào ba cửa hàng kia. chỉ cần có thời gian cô sẽ tự mình tới cửa hàng xem tình hình tiêu thụ hàng thế nào, tranh thủ nghĩ ra vài cách giảm giá cho nhưng trang phục đã cũ. Hai trăm lại lãi ba mươi đồng, ba trăm lãi năm mươi đồng. Đối với việc này, cô rất quan tâm. Hơn nữa cô cũng nói cười vui vẻ với những nhân viên trong cửa hàng, đẩy mạnh sự tha thiết giữa hai bên. Thời gian rảnh các cô ấy làm gì, Dương Cẩm Ngưng cũng không hỏi tới. Bọn họ đồng ý làm việc ở đây, nguyên nhân chủ yếu là công việc tương đối dễ dàng, tiền lương chỉ là thứ yếu.
Dương Cẩm Ngưng ăn không ngồi rồi ở nhà vô cùng buồn chán, sau đó lại bị Cố Y Hạm lôi đi dạo phố. Cô cũng vô tư, dù sao thì thời gian cô cũng có nhiều, không ngại đi chơi. Hơn nữa, đi quẹt thẻ của Cố Thừa Đông, một chút cô cũng không thấy tiếc.
Trong trung tâm thương mại, thời trang mùa xuân đang được gấp gáp đẩy mạnh tiêu thụ, hiện tại mua thì sẽ khá rẻ. Nhưng cô lại khăng khăng muốn mua đồ mùa hè, chẳng những đắt, mà lại còn chưa mặc được ngay.
“Sao lại hẹn em đi chơi?” Thấy Cố Y Hạm có gì muốn nói lại thôi, Dương Cẩm Ngưng chủ động lên tiếng trước, giúp cho cô ấy đỡ khó xử. Được rồi, cô thừa nhận, bản thân mình cũng có lúc thiện lương suy nghĩ vì người khác như thế!
“Em nghĩ là chị muốn lắm hả? Chẳng qua là ông nội sai chị đi tìm hiểu một chút, xem có phải hai vợ chồng em xảy ra chuyện không thôi.”
“Ồ. . . Vậy hẳn là chị biết trả lời ông thế nào khi về nhà?” Dương Cẩm Ngưng ngắm nghĩa những bộ trang phục hè đẹp đẽ kia, tâm trạng tự nhiên tốt lên. Cô thích nhất mặc những bộ đồ mỏng và ngắn này.
Thực ra cô thích nhất là quần áo trẻ con, vừa đẹp vừa đáng yêu, cầm trong tay có cảm giác như mấy món đồ chơi, không giống như trang phục nam sinh, lúc nào cũng h