Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342248
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2248 lượt.
ình thức kiểu cách trang nghiêm, chẳng thú vị chút nào.
Cô rất thích mua thật nhiều quần áo về, cho dù bản thân không dùng đến, nhưng cứ nhìn quần áo chất đầy tủ thì tâm trạng cũng tốt hơn một chút.
“Em nói xem, chị có giống một nha hoàn thời cố đại không. Già rồi vẫn bị sai đi dò la tin tức.”
“Sao có thể chứ? Chị thông minh như vậy sao? Rõ ràng là chị đang chủ động rút dây động rừng, tự nói cho em biết mình bị theo dõi.”
Cố Y Hạm giả bộ muốn đánh cô.
“Khó trách chị không lấy được chồng, đanh đá như thế cơ mà.”
“Mau xin lỗi tôi đi.” Cố Y Hạm giả vờ tức giận.
“Trùi ui, em vô cùng sợ chị tức giận nha.”
Cố Y Hạm luôn cảm thấy cô em dâu này quả thật là một cô em gái bốc đồng, lần nào cũng khiến cô phải bó tay. Nhưng bản thân cô rất thích cô em gái này, chí ít là rất đáng yêu.
Cố Y Hạm cầm vài bộ quần áo màu sắc tươi đẹp dí lên người Dương Cẩm Ngưng mà khoa chân múa tay. Có một cô em như vậy thật là tốt, có thể thỏa mãn sở thích thử quần áo.
Dương Cẩm Ngưng đẩy tay Cố Y Hạm ra, bất mãn với tâm ý của đối phương.
Cố Y Hạm đành thu tay lại, chuẩn bị lấy một bộ trang phục khác. Đúng lúc ấy cô nhìn thấy có hai người đi tới, lập tức kéo tay Dương Cẩm Ngưng: “Quần áo ở đây nhìn qua cũng không có gì đẹp, chúng ta về nhà đi.”
“Em cảm thấy cũng được mà… trời ơi, chị buông tay em ra, đau quá!” Dương Cẩm Ngưng xoa xoa tay: “Chị phản ứng mạnh thế, làm gì mà khoa trương quá vậy.”
Cố Y Hạm day trán, coi như không thấy đi. Dù sao thì Dương Cẩm Ngưng cũng không nhận ra bọn họ. Nghĩ vậy, trong lòng Cố Y Hạm cũng bình tĩnh lại, tiếp tục cầm một bộ trang phục lên xem. Lúc ngẩng đầu lên cô đã thấy Dương Cẩm Ngưng đứng trước mặt hai mẹ con nhà kia, cô lập tức quẳng chiếc áo trong tay ra mà chạy tới.
Dương Cẩm Ngưng nhìn chằm chằm Tô Tình, rồi chuyển ánh mắt sang Diệp Vãn Hi đang đỡ bà ta: “Đã lâu không gặp.”
Dương Cẩm Ngưng tận lực cười, tỏ ra vô cùng vui vẻ, khuôn mặt vì thế lại càng kiều mị.
Tô Tình vừa nhìn thấy Dương Cẩm Ngưng, trong ngực liền thở hổn hển. Diệp Vãn Hi chắn trước người Tô Tình, vẻ mặt thản nhiên không rõ biểu cảm: “Dương Cẩm Ngưng, đủ rồi.”
“Cái gì đủ rồi?” Dương Cẩm Ngưng cúi đầu nhìn lối đi dưới chân: “Lẽ nào, trung tâm thương mại này của nhà các người, tôi không tới được?”
Dương Cẩm Ngưng cười như một đứa trẻ ngây thơ. Có điều, với Diệp Vãn Hi, mặc dù Dương Cẩm Ngưng xinh đẹp đến nỗi khiến cho vô số người say mê nhưng trong lòng lại vô cùng độc ác, độc ác không ai sánh bằng.
Diệp Vãn Hi không muốn cãi vã cùng Dương Cẩm Ngưng, dìu Tô Tình đi qua.
Dương Cẩm Ngưng lùi về phía sau vài bước, ngăn cản hai người bọn họ: “Lâu không gặp mà một câu cũng không nói với nhau được sao? Đây là cách ứng xử của một học sinh ngoan ngoãn học giỏi ư?”
“Dương Cẩm Ngưng, rốt cuộc cô muốn gì?” Diệp Vãn Hi nhìn chằm chằm Dương Cẩm Ngưng: “Cần gì phải gây sự như vậy?”
“Tôi không hiểu cô đang nói cái gì. Nếu mọi người chỉ là trùng hợp gặp gỡ thì đương nhiên muốn bắt chuyện thôi. Đúng rồi, các người có thích bộ quần áo nào ở đây không? Đừng ngại giá cả, hôm nay tôi có mang thẻ thanh toán, cho thể cho cô mượn vô điều kiện.”
“Dương Cẩm Ngưng, cô đừng khinh người quá đáng.”
“Tôi chỉ đang lo lắng cho các người mà thôi. Dù sao thì thành thật mà nói đi, dựa vào số tiền lương ít ỏi kia mà đòi vào đây thì có chút khó khăn… Huống hồ, các người không phải là rất thích tiêu tiền của người khác hay sao?”
Dương Cẩm Ngưng cao ngạo nhìn bọn họ. Thái độ ấy của cô khiến Tô Tình không chịu đựng được nữa, đẩy Diệp Vãn Hi ra, trực tiếp nhào tới Dương Cẩm Ngưng, “Con tiện nhân độc ác này, mày hại chết con trai tao. Trả con lại cho tao… Đồ chết tiệt, mày sẽ không được chết tử tế… Trả con trai lại cho tao.”
Cố Y Hạm vốn dĩ đứng một bên, không rõ chuyện gì, lúc này mới chạy tới kéo Tô Tình lại. Cô quay đầu nhìn xem Dương Cẩm Ngưng có làm sao không, nhưng lại thấy cô ấy đang cười, nụ cười ác độc, nhưng lại khiến người ta mê đắm.
“Con trai bà?” Dương Cẩm Ngưng nhếch miệng, “Bà biết vì sao nó chết không? Đó là bởi vì nó có một người mẹ làm bồ nhí như bà. Là ông trời báo ứng sai người, nhầm lên con trai bà!”
Cô biết rõ, hiện tại mình đang bày ra vẻ mặt tiểu nhân đắc chí. Nhưng trong lòng cô vô cùng khoái chí.
“Đồ tiện nhân. Chính mày hại chết con trai tao. Tao phải liều mạng với mày.” Tô Tình lại muốn xông lên, nhưng bị Diệp Vãn Hi kéo lại.
Cố Y Hạm cũng hiểu một chút mối quan hệ của bọn họ, nhưng lại không biết nên nói gì.