Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Biến Yêu Thành Cưới

Biến Yêu Thành Cưới

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2451 lượt.

hơn rất nhiều.
Cho dù ông bà nội cũng không phải là bậc trưởng bối tốt, cho dù cha cô một lòng muốn có một đứa con trai, cô đều chưa từng nghĩ qua, gia đình mình sẽ phân tán quá nhanh như vậy.
Cuối cùng mẹ cô biết được tất cả những việc cha làm bên ngoài, trước là giữ thể diện, sau lại không ngừng được nước mắt. Người phụ nữ bên ngoài đó đã sinh được một đứa bé trai, hiện muốn cha cô đưa bọn họ về nhà sống, có ích cho sự phát triển của con trai mình.
Cô nghe được những người đàn ông đó uống rượu cười nói với nhau, Diệp Kim Bằng đã chung sống với người phụ nữ kia rất lâu rồi, người phụ nữ đó cũng không phải loại tốt đẹp gì, lúc trước đã qua tay một người đàn ông khác, tự mình nuôi dưỡng một cô con gái. Sau khi ở cùng với Diệp Kim Bằng cũng sinh được một đứa con gái, Diệp Kim Bằng vốn chỉ muốn chơi đùa với người phụ nữ đó, lại không ngờ người phụ nữ đó thủ đoạn cực kì, làm cho Diệp Kim Bằng cam tâm tình nguyện mà nuôi dưỡng cô ta với mấy đứa con gái kia. Mà sau khi cô ta sinh được cậu con trai, thì bắt đầu “được voi đòi tiên”, yêu cầu Diệp Kim Bằng mua nhà mua xe cho cô ta, mượn cớ vì con trai mà đòi hỏi bằng mọi cách.
Dương Cẩm Ngưng chứng kiến cả ngày cha mẹ mình lớn tiếng cãi nhau không ngừng, cuối cùng cũng có một ngày bọn họ không cãi nhau nữa, bởi vì Diệp Kim Bằng đã quyết định li hôn.
Diệp Kim Bằng vốn dĩ đã chuẩn bị một món tiền đưa cho mẹ cô, để cuộc sống của bà tốt hơn. Người phụ nữ ngồi trong phòng khách, trên người mặc áo khoác lông chồn phía bên kia đang làm nũng với Diệp Kim Bằng, gặp liền thở dài một cách kiêu ngạo, một lần mặc đã quý rồi, một lần giặt lại phải tiêu tốn hơn một ngàn đồng. ( 1000 Nhân dân tệ tương đương hơn 3 triệu tiền Việt nhé! )
Tô Tình ngẩng đầu lên, “Kim Bằng, đưa gì mà đưa, lãng phí. Lẽ nào con trai chúng ta không biết tiêu tiền sao? Còn phải tiết kiệm một chút, không thể đưa cho người ngoài được!”
Mẹ bởi vì câu nói này mà run lên, đem tiền ném lên mặt Diệp Kim Bằng.
Dương Cẩm Ngưng nhìn mẹ đứng ở đó, chạy qua kéo lấy tay mẹ, “Chúng ta đi!”. Cô không muốn sống cùng với loại phụ nữ xấu xa đó, cũng không cần ở lại đây.
Diệp Kim Bằng lập tức đi qua nắm lấy tay cô, “Cẩm Ngưng, nói cái gì ngốc nghếch vậy hả? Ngoan nào!”
Tô Tình thấy Diệp Kim Bằng vậy mà còn níu kéo đứa con gái kia, mặt lạnh đi, “Kim Bằng, làm cái gì thế?”
Diệp Kim Bằng kéo tay Diệp Cẩm Ngưng đi qua, “Tình Tình, đây là con gái của anh…”. Ông ta đỡ đầu của cô lên, “Nào, gọi một tiếng mẹ đi!”
Diệp Kim Bằng kéo tay Dương Cẩm Ngưng đi qua, “Tình Tình, đây là con gái của anh…”. Ông ta đỡ đầu của cô lên, “Nào, gọi một tiếng mẹ đi!”
Dương Cẩm Ngưng căm ghét nhìn chằm chằm vào Tô Tình, “Bà ta không phải mẹ con, không phải!!!”
“Đứa trẻ này… mau gọi đi!”
Tô Tình bộ dạng đắc ý tự mãn mà liếc mắt nhìn Cẩm Ngưng: “Này, gọi dì đi!”
Cô cắn chặt răng, quyết không gọi.
Bà nội thấy bộ dáng của cô như vậy, lấy ra một cây roi tre nhỏ, đánh vào mu bàn tay cô, “Mau gọi mẹ, nếu không cũng vứt mày ra ngoài đường… Mau lên!!!”
Cô không gọi, cho dù tay đã bị đánh đến sưng phồng lên cũng quyết không gọi.
Cô nhìn chằm chằm vào những kẻ là người thân của mình kia, ngay chính giây phút này, bọn họ đều trở thành kẻ thù.
Cô sẽ không tha thứ cho bọn họ, vĩnh viễn!!!
Cô mãi mãi sẽ không gọi người đàn bà kia hai chữ đó, bởi vì, bà ta không xứng!!!
Dương Cẩm Ngưng chính là ương ngạnh như thế, cho dù đau cũng tuyệt đối không khuất phục, thà rằng mất tất cả mà đi theo mẹ, còn hơn chấp nhận ở trong căn nhà đó.
Cô theo mẹ trở về nhà bà ngoại, bà ngoại sống một mình. Ông ngoại đã sớm qua đời rồi, chỉ để lại mình bà ngoại không có nguồn trợ cấp kinh tế, suốt ngày đi nhặt phế phẩm cũ để bán. Cô đi cùng với bà, khi bà nhấc không nổi cái sọt, cô cùng khiêng với bà.
Lúc rảnh rỗi, bà ngoại thường sẽ kéo tay cô, khóc không ngừng, hối hận tại sao mình lại đem con gái gả cho loại đàn ông đó, để con gái và cháu ngoại phải chịu đau khổ.
Mẹ cô mắc bệnh nặng, suốt ngày nằm trên giường bệnh. Cô bắt đầu tự mình học cách nấu ăn, học cách giặt quần áo, cho dù cơm làm không ngon, thường là nửa sống nửa chín, quần áo cũng thường giặt không được sạch. Nhưng cô đều sẽ vô cùng nỗ lực học hỏi, bất luận cuộc sống có khó khăn thế nào, cô đều tự nói với mình rằng, bản thân nhất định sẽ sống rất tốt, tốt hơn bất cứ ai.
Đời này, cô đều phải nỗ lực để bản thân đạt được điều tốt nhất. Nếu cả đời cô với nhà đó không có bất cứ quan hệ gì, thì đó là chính may mắn của bọn họ. Nếu như một ngày cô có thể làm cho bọn họ khổ đau muôn phần, cô tuyệt đối sẽ không do dự.
Xem bọn họ nếm thử mùi vị mất mát đau khổ, xem bọn họ kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không hay.
Cô chính là một người như vậy, mỗi giờ mỗi khắc đều nguyền rủa gia đình đó.
Năm cô mười ba tuổi, bà ngoại qua đời. Thời gian đó, mẹ đột nhiên liên lạc lại với cha cô, hơn nữa còn mang thai, nhưng không lâu sau đứa bé cũng không giữ được. Cô phải nhờ cậy vào sự giúp đỡ của người hàng xóm tốt bụng mai táng cho bà ngoại