Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342254
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2254 lượt.
au, màu xanh non mơn mởn chuyển thành màu xanh biếc, rậm rạp tươi tốt.
“Nếu lại tăng tốc độ lên thì sẽ như thế nào?” Cô mang gương mặt có thoáng chút tò mò quay sang nhìn anh.
“Muốn biết sao?”
“Muốn!”
Ngay sau đó anh liền tăng tốc, cô lại hạ thấp cửa sổ xuống, cô dám khẳng định rằng, đầu tóc của mình bây giờ nhất định là giống như tổ chim rồi. Trong lúc xe tăng tốc không lâu, thì điện thoại của Cố Thừa Đông rõ ràng nhận được tin nhắn đến.
Anh cũng không xem điện thoại của mình, mà còn ra hiệu bảo cô cầm lấy. Mặc dù không hiểu ra làm sao cả, nhưng cô vẫn vươn tay thò vào trong túi quần của anh. Anh chỉ mặc một chiếc quần, tay cô lần tìm tới lui, có thể cảm nhận được cơ thể cường tráng của anh, đột nhiên mặt nóng bừng lên. Lập tức nhanh chóng mở điện thoại ra, chính xác là có một tin nhắn. Mà còn là tin nhắn nhắc nhở bọn họ đã vượt quá tốc độ, phạt hai trăm tệ. (Cà Chua Ép: Đọc đoạn này cảm thấy mắc cười quớ, J ko lẽ CTĐ “chỉ” mặc một chiếc quần?*** Sahara: ngó lại rồi, đúng là… một chiếc quần )
Đây chính là cái gọi như thế nào là tăng tốc độ…
“Nếu điện thoại không có liên kết ràng buộc với hãng xe thì không cần phải nộp tiền đúng không?”
“Không đi nộp thì sẽ như thế nào?”
“Trừ điểm mà thôi, cứ để họ trừ đi… tiếp tục lái xe xem họ có thể làm được gì?” (Cà Chua Ép: Đây là Điều 43 Luật giao thông đường bộ TQ quy định nhé, theo quy tắc tích điểm trong 12 tháng, cụ thể bạn nào muốn tìm hiểu thêm cứ hỏi bác Gu gồ ha! )
“Này, nói gì đi chứ!”
“Cố Thừa Đông đánh tay lái rẽ vào con đường khác, “Liên kết mạng lưới toàn quốc.”
Thực ra cô chủ yếu chỉ muốn biết, nếu như không đi nộp phạt mà tiếp tục lái xe, bất luận là tùy ý trừ đi bao nhiêu điểm, thì anh vẫn cần lái xe, vẫn cần phải đi ra đường… Dù kết quả sẽ là gì đi nữa, nhưng rõ ràng loại việc này không có khả năng xảy ra đối với Cố Thừa Đông.
Sinh nhật của Tả Tần Phương từ trước đến nay đều là cả nhà cùng nhau đoàn tụ ăn một bữa cơm, cũng sẽ không có quá nhiều nghi thức chúc mừng gì. Ngày này năm ngoái, cô cũng lôi kéo Cố Thừa Đông cùng đến, nhưng đương nhiên tình hình cụ thể như thế nào, bản thân cô cũng không còn nhớ nữa, đại khái là chính cô cũng bất ngờ. Cố Thừa Đông cũng không phản đối chuyện cùng cô đóng giả quan hệ vợ chồng tốt đẹp. Như vậy tính ra, bọn họ đối với việc này cũng coi như đã có thỏa thuận ngầm.
Tả Tần Phương biết bọn họ sẽ đến nên sớm đã mua thức ăn làm cơm đợi họ rồi.
Dương Cẩm Ngưng mang quà sinh nhật bọn họ đã mua trao tận tay cho Tả Tần Phương, “Mẹ, đây là một chút tấm lòng của chúng con, cái nào hữu dụng là của con mua, cái nào không dùng được là của Thừa Đông mua.”
“Đứa trẻ này, Thừa Đông cũng có lòng mà, còn nói như vậy nữa!”
“Vốn là vậy mà, con cũng không có nói sai.” Cô khoác vai Tả Tần Phương, cùng nhau đi mở quà, Cố Thừa Đông ở lại dưới lầu nói chuyện phiếm như có như không với Dương Nhất Sâm.
Tả Tần Phương thấy giữa cô và Cố Thừa Đông vẫn tùy tiện thoải mái như thường, cuối cùng cũng không cần phải lo lắng cuộc sống của họ nữa, thôi thì cũng tùy ý Dương Cẩm Ngưng, để cô đến nhà bếp phụ giúp mình. Bản thân Dương Cẩm Ngưng cũng muốn như vậy, để tránh ở lại trong phòng khách xem bọn họ cười cười nói nói, đặc biệt là chuyện phải bất đắc dĩ cùng Cố Thừa Đông đóng vở kịch vợ chồng thân mật trước mặt mọi người, quả thực rất mệt! Đã mệt đủ rồi, còn phải cố gắng ép bình tỏ ra bình thường trước mặt người nhà, bản thân cô không muốn, ít nhất là không muốn để tâm tình không tốt của ngày hôm nay làm bản thân tiếp tục không vui.
Có muốn quan tâm tới một người khác hay không thực ra rất đơn giản. Thức ăn trên bàn không phải có đồ cô thích, còn có cả những món Cố Thừa Đông thích nữa. Nếu không phải là Tả Tần Phương gắp thức ăn cho Cố Thừa Đông thì ngay cả bản thân cô cũng không rõ.
Dương Cẩm Ngưng không thích hỏi, chỉ chăm chăm trả lời câu hỏi của Tả Tần Phương và Dương Lập Hải.
Dương Nhất Sâm cũng không biết là vì để tránh hiềm nghi hay là vì cái gì mà luôn tìm chuyện để nói với Cố Thừa Đông, hơn một nửa vấn đề đều liên quan đến việc công ty, nói chung thường là hỏi quan điểm của Cố Thừa Đông về các phương hướng phát triển công ty. Cố Thừa Đông sau khi trầm tư một lát thì đưa ra quan điểm của mình, đương nhiên cũng sẽ có một chút thiếu sót.
Thực ra Cố Thừa Đông lúc này trái lại có một chút giống với những nhân vật chủ mưu tinh tường lão luyện trong TV, chính là cái bộ dạng suy nghĩ thâm sâu khó lường.
Bản thân cô không thích đề tài này, cho nên với tính cách của mình cô đương nhiên sẽ lựa chọn làm ngơ.
Trong lúc Dương Cẩm Ngưng suy đang nghĩ, hôm nay bản thân nên thưởng thức bầu không khí bình yên này, thì điện thoại của Cố Thừa Đông lại vang lên. Dương Cẩm Ngưng liếc mắt nhìn anh một cái, anh cũng không nhận điện mà trực tiếp ngắt điện thoại, tiếp tục thảo luận với Dương Nhất Sâm.
Tả Tần Phương thấy vậy nhịn không được liền nói, “Có lẽ là có việc gì gấp, Thừa Đông con cứ nghe máy đi!”
Cố Thừa