Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/465 lượt.

o lưng, dấp dính đến không thể nào chịu nổi.
Thực lòng không thể nào xem tiếp được nữa, cậu nhổm người dậy định tắt nguồn điện, Chỉ An đã nhanh mắt lẹ tay đẩy người cậu về phía sau, “Vội gì thế, hay thế này cơ mà, em còn chưa xem xong”.
Tay của Chỉ An ấn bừa vào đùi cậu, Kỉ Đình hít một hơi, rồi lập tức ngồi thụp trở lại so­fa, hất tay cô ra. Động tác kịch liệt của cậu khiến Chỉ An chú ý ngay, ánh mắt cô thoắt rời khỏi màn hình, chuyển sang cậu, sau đó từ từ chĩa vào một nơi nào đó trên người cậu, cô nheo nheo mắt vẻ kinh ngạc, lộ ra nụ cười hơi kỳ quái. Kỉ Đình đương nhiên cảm nhận được sự biến đổi trên cơ thể mình rõ ràng hơn Chỉ An, cậu không biết trốn vào đâu trước ánh mắt của cô, thà chết luôn đi cho xong, phản ứng cơ thể kiểu này khiến cậu thấy mình chẳng khác nào loài cầm thú, cậu chẳng đếm xỉa gì nhiều nữa, tiến bừa vào bước đến trước ti vi, lấy hết sức tính tắt ti vi đi, thế nhưng giơ tay ra rồi, vài lượt đều không thể nào nhắm vào đúng cái nút bấm nhỏ ở bên góc phải ở dưới ti vi, lúc lòng dạ rối bời đành nhất quyết rút phăng phích cắm nguồn ở phía sau.
Chỉ An ngồi nghiêm chỉnh trên so­fa, tỉnh bơ như không, theo dõi động tác của cậu, “Cuống rồi chứ gì? Thế đã là gì, em có phải con ngốc đâu, đàn ông thì đều có phản ứng thôi, em biết mà”.
Kỉ Đình không dám lại gần Chỉ An, ngồi xuống ở chỗ cách xa cô nhất, rồi bâng quơ vơ một tờ báo trên bàn trà, giở ra, sau đó đặt ngay ngắn trên đầu gối, hít thở thật sâu mấy lượt, rồi mới nhớ ra câu nói vừa rồi của cô. Cái ý tứ thấp thoáng lộ ra trong lời nói của Chỉ An khiến cậu thấy khó chịu, cô nói cô biết, đàn ông thì đều có phản ứng thôi mà. Một đứa con gái mới mười tám tuổi, làm thế nào mà biết được điều này, lẽ nào, đã từng có gã đàn ông nào khác lỡ để lọt cái phản ứng kiểu này vào tầm mắt cô hay sao? Suy nghĩ này khiến lòng dạ cậu như có con rắn độc tuồi tuội trườn qua, để lại những vết dấu dấp dính đầy chất độc.
Chỉ An không biết được suy nghĩ của cậu, cô bước đến trước mặt cậu, lấy hai ngón tay chầm chậm nhặt tờ báo trên đùi cậu lên, cậu thoắt nắm chặt lấy tay cô.
“Báo của anh để ngược rồi kìa.” Cô chỉ ra với vẻ điềm tĩnh vô cùng.
Cậu không để ý đến lời cô, vờ như bình thản hỏi, “Sao em biết được?”.
Chỉ An cười, “Vớ vẩn, mắt em trông thấy, rõ ràng là tiêu đề ở dưới còn gì”.
“Anh hỏi làm sao em biết được đàn ông thì đều có phản ứng như thế, em gặp bao nhiêu thằng đàn ông rồi?” Giọng nói vốn dĩ trước nay ôn hòa của cậu đã hơi lạc đi.
“Anh làm sao quản được!” Chỉ An sững lại một hồi, rồi ngang ngược nói.
“Một cô gái ngoan không nên nói những lời này một cách tỉnh bơ như thế trước mặt đàn ông.” Gương mặt cậu vẫn điềm tĩnh, nhưng răng nghiến lại sin sít.
Chỉ An cố sức giằng ra khỏi gọng kiềm của cậu, vừa giơ tay lên đã định bạt cho cậu một cái, nhưng đến trước mặt cậu thì lại do dự, cuối cùng lúc rớt xuống gương mặt cậu thì chỉ còn là một cái vuốt khẽ khàng. Cậu thuận thế ngậm lấy ngón tay của cô, “Nói cho anh mau, còn ai nữa?”.
Lúc nói câu ấy, cậu hơi ngậm ngón tay thon dài của cô, tay Chỉ An khẽ run run, người ta nói ngón tay nối liền với tim, thứ dính ướt ám muội ấy từ ngón tay Chỉ An lan thẳng vào tim.
Như thể trừng phạt cho sự chậm trễ của cô, răng cậu không nể nang gì nữa, cắn thật mạnh vào tay cô. Chỉ An bị đau, khẽ xuýt xoa, nhưng không rụt tay lại, chỉ nghiêng đầu, trên gương mặt là vẻ ngây thơ mê hoặc, “Kỉ Đình, anh dựa vào cái gì mà hỏi em như thế?”.
Câu nói tưởng như vô tâm của Chỉ An lại vô tình khơi dậy nỗi rung động bản năng trong Kỉ Đình, cậu khe khẽ lơi hàm răng đang ngậm chặt, cảm nhận ngón tay cô đang rời ra xa, tất thảy nãy giờ như một cơn mộng, “Dựa vào việc anh quan tâm đến em, em cũng như Chỉ Di, đều là em gái của anh”.
Chỉ An vô thức đặt ngón tay vẫn còn hằn vết răng của cậu lên môi mình, nở nụ cười rạng rỡ vô ngần, cô nói, “Anh biết không, Kỉ Đình, tôi coi thường anh”.
Không có thằng đàn ông nào chịu đựng nổi lời nói kiểu này, Kỉ Đình cũng không phải ngoại lệ. Thế nhưng cậu chỉ cụp mắt xuống, “Chỉ An, anh chỉ là một người vô vị, anh không chơi nổi cái trò của em đâu”.
Chỉ An cười nhạt, vẻ vô cùng giễu cợt, “Nếu đã không chơi nổi, thế thì tốt nhất là tránh xa tôi ra, việc gì cứ phải để ý xem tôi giỡn với ai? Đừng có lôi mấy thứ anh trai em gái ra mà dọa tôi, tôi không phải em gái anh, cũng không phải Chỉ Di”.
“Việc vừa rồi là lỗi của anh, thế nhưng, em…”
“Tôi làm sao nào, tôi thích làm gì thì làm nấy đấy, chí ít tôi cũng không giả dối như anh.” Cô giật phăng tờ báo trên đùi cậu, vò lại thành một mớ trong tay. “Tôi ngán nhất loại người như anh, rõ ràng trong lòng thèm chết đi được, vậy mà vẫn phải vờ vịt đạo mạo, cả đời đều rặt cái vẻ như thế, tôi thấy cũng mệt thay cho anh.”
Nhìn Chỉ An vứt tờ báo sang một bên, liếc cậu đầy khinh bỉ, cậu chỉ biết cắn răng, không nói một lời.
Chỉ An thấy cậu vẫn cứ im lìm như thế, bèn lắc đầu, rồi ngồi xổm xuống trước mặt cậu, hai tay đặt lên đầu gối, nhìn thẳng vào mắt cậu đầy chăm chú, “Nói thật đi, Kỉ Đình, rốt cuộc anh có mệt không, anh