Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/467 lượt.

cứ đè nén bản thân như thế này, từ trước tới nay đều không có cách nào làm những việc mình muốn làm, rốt cuộc đời còn vị gì chứ?”.
Cuối cùng cậu cũng ngước mắt nhìn Chỉ An, gương mặt vốn đã trắng trẻo giờ bình tĩnh đến nỗi tỏa sáng như sắc ngọc.
Chỉ An không chịu bỏ qua cho cậu, cô đặt tay lên ngực cậu, “Cứ cho là ai cũng bảo anh là đứa con ngoan, là chính nhân quân tử này nọ đi, anh thử dò hỏi tim mình xem, rằng cuối cùng nó muốn cái gì? Đến dục vọng của chính bản thân mình anh cũng không dám thừa nhận, thế thì còn gọi gì là thằng đàn ông nữa?”.
Cậu lặng im cắn môi, lồng ngực phập phồng nặng nề dưới bàn tay Chỉ An, cô cười, “Thảo nào Lưu Lý Lâm cứ nằng nặc đưa anh cái này, bạn tốt của anh cũng thấy thương hại anh đấy, suy cho cùng anh không muốn, không dám hay là… không được?”.
Ý chí của cậu là một sợi tơ nhện mềm mại trong suốt, cậu đã kéo nó ra đến vô cùng, để nó có thể che đậy bản thân, để nó có thể giúp cậu chống đỡ cái mê hoặc không thể chịu đựng nổi kia, thế nhưng cậu lại quên rằng, khi đã được kéo căng hết mức, sợi tơ ấy sẽ trở nên mỏng manh yếu ớt, chỉ cần cô khẽ chọc nhẹ, sợi tơ đã tan tành không vết tích.
Chỉ An chăm chú nhìn đồng tử đang mỗi lúc một sâu thêm của Kỉ Đình, biết là cuối cùng cũng đã khích được cậu, thế nên cô cười cười, hài lòng nhổm người dậy.
Còn chưa đứng dậy hẳn, cô đã bị cậu giật mạnh trở lại, ngã phịch xuống đùi cậu, môi bỗng cảm thấy đau dữ dội, hai tay cô ôm chặt lấy gương mặt câu, đầu gắng hất về phía sau, dứt ra được khỏi môi cậu trong giây lát, nếm thấy vị tanh của máu ở khóe môi dưới, sau đó cô cắn trả lại như thể báo thù.
Kỉ Đình để mặc Chỉ An phá phách xoay xỏa như con thú non trên đùi cậu, một bàn tay của cậu lùa vào mái tóc ngắn của cô, bàn tay còn lại sờ soạng kiếm tìm chốn ấm áp và mềm mại cậu đã từng nếm trải, nơi đó cất giấu cái bí mật đã giày vò cậu bao nhiêu năm nay. Đôi môi cậu rời khỏi Chỉ An, áp chặt vào vùng xương đòn, nghiến ngấu hít hà, quyết không buông tha, tận đến lúc cô hơi chau mày, cậu mới ghé sát tai cô, thì thầm nói, “Anh đã bảo rồi, anh sợ nhất bị người ta khích, đặc biệt là em”. Chỉ An bắt chước lại động tác của cậu, trả lại hết những đau đớn vừa rồi cho cậu. Hai người quấn lấy nhau trên chiếc so­fa nhỏ, những giằng co cắn xé cuồng loạn lúc đầu giờ đã dần dà chậm rãi hơn, biến thành thứ vuốt ve đầy nhục dục, Chỉ An vẫn ngồi trên người cậu, chiếc áo phông bị cuốn lên tận ngực, Kỉ Đình nghĩ thầm, cậu mặc kệ tất cả, cứ bất chấp tất thảy mà xông vào, miễn là có được cô ấy, cậu chỉ muốn có được cô ấy. Cậu áp vào mặt Chỉ An, nói, “Chỉ An, em đúng là ngôi sao xấu của anh”. Chỉ An cười khúc khích, ngay khoảnh khắc trước khi cậu đi vào người cô, cô dùng hai tay đẩy thật mạnh, giằng mình thoát ra khỏi người cậu. Cô vừa xốc lại mình mẩy áo quần, vừa nhìn anh chàng Kỉ Đình, đôi mắt cậu lờ đờ vô lực, vẫn chưa thoát ra khỏi cơn dục vọng bất ngờ. Chỉ An cười bảo, “Chẳng phải anh nói là tôi giống như em gái của anh đấy sao, hóa ra anh quan tâm đến em gái anh kiểu này đây, anh gi­ai Kỉ Đình ạ”.
Một lúc lâu, Kỉ Đình cứ sững sờ nhìn Chỉ An, như thể cậu đang ở ranh giới mong manh giữa mơ và thực, mông lung và lúng túng, tận đến khi làn sương mờ trong mắt tan đi, cậu mới lặng lẽ đứng dậy, quay lưng về phía cô mà sửa soạn lại quần áo, từ lúc ấy đến tận khi mở cửa bước ra ngoài, cậu không hề nói một lời.
Kỉ Đình về rồi, Chỉ An cứ ngồi yên trước giá vẽ trống trơn, phải đến hơn nửa tiếng sau, vợ chồng Cố Duy Trinh và Chỉ Di mới về nhà.
Chỉ Di vừa về đến nhà đã chạy ngay vào thư phòng, mang cái ghế đến ngồi cạnh Chỉ An, “Ơ, bức tranh chị nhìn thấy trước khi ra ngoài đâu rồi?” Cô hỏi.
Chỉ An tỉnh bơ nghịch nghịch cây bút, “Không thích, xé rồi, vứt rồi”.
“Sao lại vứt đi?” Chỉ Di mở to mắt, “Đẹp thế cơ mà, thế mà chị còn mong là em sẽ dùng nó làm quà sinh nhật tặng chị năm nay cơ đấy, chị cũng chuẩn bị quà cho em rồi, định là tối mai mới tặng em cơ”.
Đến giờ Chỉ An mới nhớ ra, ngày mai là sinh nhật của hai chị em, giờ này hằng năm, vào đúng dịp nghỉ hè, bố mẹ luôn tổ chức sinh nhật cho hai đứa.
“Không hề gì, bức đó không hợp với chị đâu, hôm nào em vẽ cho chị bức khác đẹp hơn, đến lúc đấy tặng bù cũng được”, cô nói với Chỉ Di.
“Vừa rồi em ngồi một mình ở đây làm gì đấy?”
Chỉ An cười, “Có làm gì đâu. À, vừa xong chẳng phải bố mẹ đi liên hệ việc nộp hồ sơ cho chị sao, tình hình thế nào rồi?”
“Chị cũng chả biết nữa, ai dà, đều tại chị không chịu gắng gỏi, kết quả học hành chẳng ra sao, khiến bố mẹ phải lo lắng chạy vạy, sớm biết thế này thì chị đã cố bỏ công bỏ sức hơn rồi”, Chỉ Di hơi dẩu môi lên nói.
“Chị cũng chịu bỏ công bỏ sức đấy chứ, có điều không biết dùng vào đâu thôi, chẳng phải bố mẹ cũng mời ai đấy đến kèm cặp cho chị còn gì, ai ngờ càng kèm kết quả lại càng thụt lùi, xem ra tìm nhầm người rồi”, Chỉ An cười nói.
Chỉ Di khẽ đấm vào vai cô em, “Em cũng trêu chị nữa…”. Cô chống cằm, hơi ngẩn ngơ, “Thực ra bố mẹ cũng không cần phải vất vả chạy vạy cho chị thế này làm gì, chị đâu có chí hướng gì ghê gớm đâu, chị


Teya Salat