XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/531 lượt.

muốn được sống thật giản dị thoải mái bên người mình yêu thương thôi, cũng giống như cá ở trong nước ấy, chỉ cần có nước thôi là đủ rồi”.
Chỉ An nửa đùa nửa thật, “Thế nhưng nếu nước mà cạn khô thì cá sẽ chết toi đấy”. Nhìn thấy trong đôi mắt đơn thuần của Chỉ Di thoáng gợn nét buồn, Chỉ An liền cười, “Ngốc thế, nước làm sao mà khô cạn được chứ?”.
Chỉ Di không biết nghĩ ngợi gì mà cứ ngẩn người ra, một lúc sau, cô mới khẽ khàng bảo, “Chỉ An, mai là sinh nhật mười tám tuổi của chị em mình rồi, chị… chị muốn kể cho em nghe một bí mật”. Thấy Chỉ An không hứng thú lắm, Chỉ Di có vẻ tủi thân, “Sao thế, em không muốn nghe bí mật của chị à?”.
Chỉ An lần lượt thu dọn đồ vẽ, bảo, “Chị thì trước nay chỉ có mỗi một bí mật, mà thực ra đó cũng đâu phải là bí mật gì nữa”.
Mặt Chỉ Di thoáng ửng đỏ, “Em nói xem… Anh ấy thế nào?”.
“Em làm sao biết được anh ấy thế nào, câu này chị tự hỏi mình là rõ nhất”, Chỉ An bật cười.
Hàm răng trắng bóng của Chỉ Di khẽ cắn vào môi, động tác này với Chỉ An sao mà quen mắt đến thế, cô nghe thấy Chỉ Di bảo, “Chị cảm thấy, anh ấy cái gì cũng tốt cả, thông minh, hiểu chuyện, dịu dàng, lý tính, không ai có thể tốt hơn anh ấy được nữa…”.
Chỉ An nhếch môi cười, cô khẽ liếm vào vết thương nhỏ xíu trên môi, cảm thấy đau nhói, “Phải rồi, anh ấy đúng là người dịu dàng”.
“Chỉ An, ngày mai chị muốn mời anh ấy đến dự sinh nhật mình, chị muốn…” Cô ngượng ngùng, không dám nói tiếp câu sau, nhưng lại không muốn giữ trong lòng, bèn cúi xuống bên tai Chỉ An, len lén trút tâm sự.
Chỉ An nghe cô chị nói hết mà không tỏ thái độ gì, sau đó cười rạng rỡ, “Thế cũng được đấy”.






Bí mật ngày sinh nhật
Ngày hôm sau là sinh nhật của hai chị em Chỉ Di và Chỉ An, vừa hay vào dịp cuối tuần, đáng lẽ Uông Phàm phải trực bên phòng khám, nhưng bà đã đổi ca với người khác, loay hoay bận rộn bếp núc suốt cả ngày, làm hẳn một mâm toàn món ăn mà con gái ưa thích, Cố Duy Trinh cũng bỏ hết việc lai rai nhậu nhẹt, nói như lời của bọn họ là: nhà ta mới có con gái trưởng thành, nào có việc gì trọng đại hơn sinh nhật lần thứ mười tám của ái nữ chứ.
Ban đầu họ chỉ tính là cả nhà cùng dùng bữa với nhau, nhưng Chỉ Di nài nỉ Cố Duy Trinh, khăng khăng đòi mời cả gia đình bác Kỉ. Nghe bảo là sinh nhật của Chỉ Di, Chỉ An, cả nhà Kỉ Bồi Văn đương nhiên cũng vui vẻ chuẩn bị quà cáp tới nhà họ Cố.
Đến giờ cơm tối, cả nhà đã ngồi vào bàn ăn mà không thấy tăm tích Chỉ An đâu, nghe Chỉ Di nói thì sáng sớm tinh mơ Chỉ An đã đi ra ngoài, đoán chừng là đến chỗ thầy Tạ.
Mấy người cười nói trò chuyện, ngồi đợi gần hai mươi phút, vẫn không thấy Chỉ An về, Cố Duy Trinh tỏ vẻ không bằng lòng, “Cái con bé này tự tung tự tác quen thói, không biết đường mà về nhà nữa”.
“Anh Kỉ Đình ơi…” Chỉ Di đột nhiên cất tiếng gọi.
“Ơi?” Kỉ Đình dừng bước.
Bàn tay Chỉ Di đang bứt rứt xoắn vặn chiếc đai váy, cô ngẩng đầu nhìn cậu trân trân, ngập ngừng định nói gì lại thôi.
Hôm nay Chỉ Di mặc một chiếc váy vải bông màu xanh lá cây nhạt thêu hoa, xinh đẹp rạng ngời, như một đóa sen mới nhú giữa ao mùa hạ, phảng phất đâu đây chút hương thơm mát mẻ.
Cậu mỉm cười nhìn cô, “Sao thế, Chỉ Di?”.
Cô cúi đầu, nhìn xuống ngón chân của mình, lấy giọng nhỏ xíu như tiếng muỗi vo ve mà bảo, “Hôm nay là sinh nhật của em, em…”.
Mấy câu tiếp theo của cô nhỏ quá mức, Kỉ Đình nhất thời nghe không ra, nên tiến lại gần cô thêm một bước, “Chỉ Di, vừa rồi em nói gì thế?”.
Chỉ Di không đáp, đột nhiên ngẩng đầu, nhón chân lên, thoắt bập nhẹ vào môi cậu, Những động tác ấy ào đến nhanh quá, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Kỉ Đình, khiến cậu vô cùng kinh ngạc, vô thức nghiêng mặt đi, đôi môi mềm mại ướt át của Chỉ Di chạm đúng vào bên cằm cậu.
Chỉ Di lùi lại một bước, trên gương mặt đỏ hồng của cô chỉ thấy đôi mắt sáng bừng rạng rỡ. Kỉ Đình chậm chạp lấy tay che chỗ cô vừa chạm vào, khuôn mặt gầy guộc lộ vẻ trắng bệch khác thường, cậu cất tiếng, “Chỉ Di…”.
Chỉ Di lấy hai tay bịt chặt tai lại, nhắm tịt mắt, “Đừng nói, đừng nói gì hết, xin anh đấy…”.
Kỉ Đình cũng thoắt khép đôi mắt lại, nghe như trong màn âm thanh oang oang có tiếng thở dài buồn thương, lúc cậu mở mắt ra, đôi mắt ngân ngấn nước của Chỉ Di đang dừng lại trên khuôn mặt cậu. Cô khẽ giật giật tay áo cậu, “Đi thôi, tìm Chỉ An xong anh em mình còn đi về”.
Suốt quãng đường đi, Chỉ Di không nói gì thêm với cậu, thảng hoặc ngẩng đầu gặp phải ánh mắt cậu, cô chỉ khẽ nhoẻn cười hiền lành.
Vừa mới qua cổng khu Đông trường học, bước vào khu tập thể công nhân viên trường, ngay từ xa họ đã thấy cánh cửa nhỏ trong sân nhà sum sê cây lá của Tạ Tư Niên đang để ngỏ, cái bóng người dong dỏng cao kia chẳng phải Chỉ An thì còn ai vào đây nữa.
Chỉ An đeo lệch bộ đồ vẽ, một bóng đàn ông cao nghều bước ra ngay sau cô, hai người họ đứng trên bãi cỏ hướng vào nhau mà trò chuyện, tuy không nghe thấy họ nói gì, nhưng trông họ có vẻ khá tâm đầu ý hợp.
Không hiểu vì lẽ gì, Kỉ Đình chậm bước lại, hai người đan