Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/476 lượt.

thôi, mà người đấy xưa nay đâu phải là em”.
“Thế nhưng ngoài bố mẹ ra, vẫn còn có người yêu thương em cơ mà.” Chỉ Di cúi đầu sụt sùi.
“Ai yêu thương em, Chỉ Di, có mỗi chị, có mỗi chị thương em, nhưng thế chưa đủ.” Cô nói gằn từng từ, sau đó bắt đầu chậm rãi gỡ tay Chỉ Di ra.
“Nếu như thế vẫn chưa đủ, thì em còn cần gì nữa, chỉ cần chị có chị đều cho em hết, Chỉ An, đừng đi, xin em đấy! Anh Kỉ Đình, anh giữ nó lại đi!” Cảm giác bàn tay mình đang dần dà tuột khỏi cánh tay Chỉ An, Chỉ Di hét lên thất thanh, đau đớn.
Kỉ Đình đứng im như phỗng nhìn Chỉ An, chẳng nói chẳng rằng, cậu chỉ trân trân nhìn cô, cắn chặt môi, ánh đèn pha ô tô từ đằng xa chớp tối, chiếu lên khuôn mặt cậu, trên khuôn mặt ấy là một vẻ bình tĩnh dường như ma mị.
“Chỉ Di, em xin lỗi, thứ em cần chị không cho nổi đâu. Buông ra… Em bảo chị buông ra!” Chỉ An lấy hết sức rút tay mình ra, Chỉ Di bị đẩy lại, nhất thời mất thăng bằng, lại vừa mới chạy vội, nên hai chân bải hoải, lảo đảo một chốc rồi ngã bệt xuống đất.
Chỉ An không đành lòng nhìn Chỉ Di ngã bệt trên nền đất khóc lóc, nhưng chỉ biết nhắm mắt làm ngơ quay người bước đi, vừa mới đi được hai bước, hai luồng đèn pha ô tô chói lòa khiến người ta không thể mở mắt rọi về phía cô, Chỉ An che mắt quay đi, vẫn còn chưa kịp phản ứng gì, đã trông thấy một chiếc taxi từ bên kia ngã rẽ mất lái điên cuồng lao tới.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, Chỉ An quay đầu lại, thấy Chỉ Di vẫn còn ngã xoài trên nền đất, choáng váng và sợ hãi, trừng mắt điên dại, Chỉ Di nhào lên, nhất quyết phải kéo Chỉ An lại! Dù thế nào cô cũng phải bám chặt lấy tay Chỉ An.
Tay Chỉ Di đã ở ngay trước mắt Chỉ An, chỉ trong một tích tắc, Chỉ An thậm chí còn cảm thấy hơi ấm của ngón tay chị mình, chiếc xe với ánh sáng chói mắt ấy đã xông tới, Chỉ An nhắm mắt lại, một sức mạnh cực lớn cuốn cô sang một bên, cô ngã nhào vào một nơi nào đó ấm áp, tất thảy tiếp sau đó chỉ là một màn trắng xóa.
Chỉ là một màn trắng xóa không cách nào hồi tưởng và cũng không muốn hồi tưởng.






Vốn sinh ra đã là sai lầm
Đến lúc tỉnh dậy từ một cơn xô đẩy dữ dội, Chỉ An mới kinh ngạc nhận ra thứ không khí sặc sụa mùi chất tiệt trùng đặc trưng của bệnh viện, qua gương mặt khóc lóc đau khổ và đôi tay lay lay cô của Uông Phàm, Chỉ An nhìn thấy chiếc đèn hiệu đang bật sáng của phòng phẫu thuật, giữa một màn mông lung, cô không nghe thấy tiếng Uông Phàm gào khóc, chỉ cảm thấy ý thức của mình dần dà tách ra, ngự ở một nơi thật cao, thật xa mà ngắm nghía mọi sự.
Tiếp sau đó là cơn đau dữ dội trên má, cô lảo đảo ngồi vào chiếc ghế sau lưng, nghẹo đầu sang một bên.
“Tốt quá, hôm nay lại có thêm một cái tát nữa, coi như là trả xong nợ hai lượt rồi,” cô cười cười giữa cơn đau đang thiêu đốt dữ dội.
“Cố Chỉ An, tao hối hận vì ngày xưa đã nhất thời mềm lòng đón nhận mày, mày trả Chỉ Di lại cho tao!” Uông Phàm đã hoàn toàn không đếm xỉa gì đến hình thức lệ bộ nữa,đầu tóc bù xù, dung mạo nhàu nhĩ,như điên như dại.
“Uông Phàm,chị bình tĩnh chút nào, Chỉ An suy cho cùng vẫn là em gái Chỉ Di, nó nỡ lòng nào làm hại Chỉ Di”. Kỉ Bồi Văn cuối cùng cũng mở miệng, mặt mũi trắng bệch, “Nếu không chúng ta có thể hỏi rõ Kỉ Đình xem sao, lúc ấy Kỉ Đình cũng có mặt, con nói xem, bấy giờ chuyện xảy ra như thế nào?”
Từ đầu đến cuối Kỉ Đình đều dửng dưng quan sát tất thảy mọi việc, trên mặt không rõ vẻ vui hay buồn, trông cậu như đang chìm đắm vào mạch suy tư riêng, bất kể ai hỏi han cậu cũng đều im lặng như không.
“Kỉ Đình, con nói đi chứ,…” Kỉ Bồi Văn với Từ Thục Vân bắt đầu lo cuống lên, sau khi tai nạn xảy ra, chính Kỉ Đình gọi điện cho trung tâm cấp cứu, cũng chính cậu báo tin cho mọi người, thế nhưng từ lúc Chỉ Di được đưa vào phòng phẫu thuật, cậu giống hệt như Chỉ An, trước sau vẫn dáng vẻ mơ mơ như trong mộng này.
“Ai là người nhà của bệnh nhân Cố Chỉ Di?”Một y tá bước tới.Cả mấy người sửng sốt quay đầu lại nhìn, mới biết rằng giữa đợt giằng co vưa rồi, đèn báo phòng phấu thuật đã tự tắt lúc nào.
“Tôi đây!”Uông Phàm nào còn để ý đến ai, lập tức bước lên. Kỉ Bồi Văn với Từ Thục Vân không yên tâm, cũng tấp tểnh chạy theo.
Kỉ Đình với Chỉ An ngồi sóng đôi trên chiếc ghế dài của bệnh viện, không ai nói năng chi, cũng không nhìn sang nhau, thế nhưng người này đang sợ hãi cái gì, người kia đều hiểu rõ.Kỉ Đình cúi đầu trông thấy Chỉ An đang bíu chặt vào thành ghế, bàn tay ấy gầy guộc, thon dài, lúc này đây gắng gượng hết sức mà trắng bệch cả ngón tay, cậu nhấc tay lên, định áp lòng bàn tay mình lên bàn tay ấy, nhưng đụng phải đôi mắt buồn bã đau thương của cô, bàn tay cậu liền từ từ rụt lại.
Chỉ An khao khát được cứu chuộc giữa nỗi tuyệt vọng, thế nhưng cậu chẳng thể nào cứu chuộc cô cho nổi.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi chiếc xe lao tới vẫn hiện ra mồn một trong đầu óc cậu, rõ ràng Chỉ An có thể né được, thế nhưng cô lại bổ nhào vào chỗ Chỉ Di, lúc ấy Chỉ Di vươn tay ra,mắt lại chỉ hướng về cậu. Mọi thứ xảy ra quá chóng vánh, cậu không kịp