Cô Vợ Trẻ Con Mười Triệu Của Tổng Giám
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/537 lượt.
i xì xào bàn tán của đám bác sĩ, y tá cùng những câu thì thào thẽ thọt của người nhà. Đối diện với thực tại phũ phàng ấy, cô im lìm hồi lâu, khiến cả Cố Duy Trinh lẫn Uông Phàm đều thấp thỏm không yên, cô chẳng khóc, cũng không quậy, thậm chí còn chẳng chịu nói năng gì, im ắng đến mức khiến người ta phải khiếp hãi. Tận đến sau khi Chỉ Di tỉnh táo trở lại, Kỉ Đình mới đến thăm cô lần đầu tiên, lúc cậu ngồi xuống bên cô, nói “Anh đây”, cô mới khẽ khàng ngẩng đầu lên, cố dựa vào nơi phát ra âm thanh để tìm kiếm nơi cậu ngồi.
“Anh Kỉ Đình, bây giờ là ban ngày hay buổi tối?”Đây là câu nói đầu tiên cô thốt ra khi biết rõ sự tình.
Trước ánh nắt nừng rỡ của vợ chồng Cố Duy Trinh, Kỉ Đình đư tay lên vuốt tóc cô, “Bây giờ mới là buổi sáng thôi em ạ, bên ngoài trời đẹp lắm, gió nhè nhẹ, ánh mặt trời cũng rất rạng rỡ”.
“Em muốn đi ra ngoài xem thế nào, anh đi với em nhé, được không?”
Đáng lẽ ra theo tình trạng sức khỏe của Chỉ Di lúc này, cô không được phép rời khỏi giường bệnh, nhưng cả bác sĩ lẫn bố mẹ đều không ngăn được cô, đành phải nói khó với y tá, đặt cô vào xe lăn thật nhẹ nhàng, cẩn thận, rồi Kỉ Đình chầm chậm lấy xe đẩy cô đi xuống mảnh sân nhỏ của bệnh viện.
Kỉ Đình dừng xe dưới bóng cây, ngồi xổm xuống, nhìn Chỉ Di đầy âu lo.
“Anh đang nhìn em đấy à?”Không ngờ Chỉ Di lại là người mở lời.
Kỉ Đình gật đầu, sau đó mới buồn rầu nhớ ra cô không nhìn thấy động tác của cậu, “Ừ, anh và bố mẹ đều lo lắng cho em lắm. Chỉ Di, em vẫn ổn đấy chứ, nếu khóc mà thấy thoải mái hơn thì….”
“Kể cả có rơi nước mắt, em cũng có nhìn thấy được không?”Ánh mắt giờ đã bất định của Chỉ Di rơi vào một chốn hư vô nào đó. “Nếu anh hỏi em có ổn không, bây giờ em rất không ổn, nhưng thế thì đã sao chứ, em đã không thể nhìn thấy được nữa, em biết, đây là sự thực, bất kể em khổ sở đến đâu, thì cũng chỉ đành chấp nhận mà thôi”.
Kỉ Đình không hiểu nổi mình áy náy hay thương xót, biết rõ là cô không nhìn thấy gì, cậu vẫn cúi gằm mặt trước cô, “Anh xin lỗi, Chỉ Di, tại anh không chăm sóc tốt cho em”.
Chỉ Di nghe thấy, có vẻ hơi ngạc nhiên, ngoảnh đầu về phía phát ra tiếng nói của cậu, “Sao anh phải nói như thế, chúng ta đều biết rõ đó chỉ là tai nạn mà thôi,em cũng nói với bố mẹ như vậy, chẳng ai muốn xảy ra sự tình thế này, đây không phải lỗi lầm của ai hết, tại sao mọi người cứ trách móc mình làm gì, sự đã rồi cũng chẳng vì có người gánh trách nhiệm mà được cứu vãn, tương tự như thế, trách móc ai cũng không thể làm mắt em sáng lại được. Kỉ Đình, em cảm ơn anh giây phút cuối cùng đã cứu lấy Chỉ An”.
Nghe thấy câu nói sau chót ấy, Kỉ Đình ngẩng đầu lên nhìn Chỉ Di, gắng thử kiếm chút gì đó từ trong ánh mắt cô bé, nhưng nhìn lên vẫn chỉ là đôi mắt trong veo, giờ gợn vẻ trống trải ấy.
Chỉ Di dường như không hay biết phản ứng của Kỉ Đình, cô miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, “Hồi còn bé, em với Chỉ An hay đùa với nhau, lúc nào nó cũng bảo là nó thích bóng đêm, vì bóng đêm có thể dấu được mọi vật. Em thì bảo em sợ nhất bóng tối, nếu trong thế giới của em không có bóng tối hiện diện, chỉ có sớm mai, thì tốt biết bao, còn như bây giờ, hình như em còn ngửi thấy được hương của giọt sương vương trên cây lá. Anh xem.Ông trời đã bày trò đùa cợt ghê gớm với em đến thế,ông trời làm thế giới của em chỉ còn lại bóng tối mà thôi”.
Kỉ Đình lắng lặng trước nụ cười và giọng nói run rẩy của Chỉ Di, đúng vậy, xưa nay ông trời vốn đã không công bằng, nếu không, ông đã không bắt một cô gái thế này gánh chịu một tổn thương kinh khủng đến vậy. Cậu nhổm người bên cạnh Chỉ Di, bảo cô, “Thế nhưng em vẫn phải nhớ những lời anh nói với em hồi anh gặp em đầu tiên đấy”
Chỉ Di “nhìn” cậu đầy nghi ngại, cậu cố nặn ra một nụ cười hệt cô, “Anh đã bảo là, có anh ở bên cạnh đây, em không phải sợ gì cả”.
Chỉ Di sững người hồi lâu, sau đó mỉm cười. Đây là nụ cười xuất phát từ đáy lòng của cô kể từ sau khi bị thương, thế nhưng rất nhanh thôi, nụ cười ấy đã bị một nỗi buồn không tên thế chỗ mất, “Em cám ơn anh, có anh, có bố mẹ đối xử với em thế này, suy cho cùng em vẫn còn may mắn lắm-nếu bây giờ có cả Chỉ An ở đây nữa thì hay quá, Chỉ An, cuối cùng em vẫn không thể giữ nó lại được sao?”
“Chỉ An” Kỉ Đình đờ đẫn nhắc lại, không hiểu sao cậu rất nhạy cảm với mấy từ này. Lúc này cậu mới nhớ ra là kể từ cái đên Chỉ Di gặp nạn, cậu không còn nhìn thấy Chỉ An đâu nữa. Cậu có thể hiểu trong lòng Chỉ Di lúc ấy cảm thấy thế nào, bởi vì lúc đó cậu với cô đều chơ vơ và hoang mang hệt như nhau, vậy nên khoảnh khắc cô rơi nước mắt, cậu đau đớn tột cùng nhưng lại không biết cách nào để an ủi cô. Cậu nghĩ, mọi việc đang rối tung, cả hai đành phải tự dằn lòng lại. Những ngày Chỉ Di chìm vào hôn mê vừa qua, cậu đã nghĩ ngợi rất nhiều, nghĩ cả về biết bao nhiêu điều nhỏ nhặt từ tấm bé cho đến khi lớn lên, từ khi nào cậu đã biết đứng trong thế giới tẻ nhạt, cứng nhắc của mình mà vụng trộm ngắm nhìn Chỉ An và cõi đất trời sặc sỡ, hoang dã ngông cuồng mà cô ngự trị? Có lẽ ngay lần đầu tiên đụng mặt cô trước cửa nhà cô, cậu nhận nhầm người, cô chỉ trề môi nói “