Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/483 lượt.

cân nhắc, ngay trước đôi mắt đăm đăm của Chỉ Di, cậu chộp ngay lấy tay Chỉ An, lấy hết sức kéo cô lại, khiến cô đổ cả thân hình nặng trịch vào lòng cậu. Động tác duy nhất của cậu là ôm chặt lấy cô, mỗi lúc một chặt hơn, cậu không thể đánh mất cô.
Tận đến lúc xe cứu thương tới, cậu vẫn một nực nắm chặt lấy tay Chỉ An, cô không giằng ra, bởi lẽ hết thảy tâm trí cô dường như đang dồn nén lên đám máu me lênh láng đổ ra từ người Chỉ Di. Bọn họ không dám nhìn nhau, đôi mắt Chỉ Di như đang quất roi dữ dội lên cả hai người, đôi mắt thuần phác mà trong veo ấy, đã đi từ hi vọng đến tuyệt vọng…
Đôi mắt ấy từng đặt lên cậu với vẻ tin tưởng biết bao, cậu vẫn nhớ nụ hôn của cô trên khóe môi cậu, khi ấy, trông thấy vẻ ngây thơ ngượng nghịu của Chỉ Di cậu đã thầm nhủ, kẻ nào được ở bên cạnh cô gái như thế này thì quả là may mắn. Nhưng ở ngưỡng cửa sống chết, người cậu chọn lại chính là cái con người trước đây vẫn luôn coi thường và đùa giỡn với cậu, hơn nữa, cậu lại lựa chọn mà chẳng do dự chút nào.
Thì ra cậu yêu cô ấy! Dù biết là cả đời này không đuổi kịp cô ấy, một đời không đợi chờ nổi cô dừng chân nghỉ ngơi, cậu vẫn yêu cô.Vì lẽ gì tình yêu lại mù quáng?
“Anh cũng nghĩ đó là lỗi của em, cho rằng em là thứ xui xẻo đúng không?”
Phải rất lâu sau Kỉ Đình mới phản ứng được, là lời Chỉ An nói với cậu, giọnh cô khản đặc đến mức cậu chẳng thể nào nhận ra.
“Em không cố tình làm tổn thương ai hết“.Cô nói.
“Không ai có lỗi cả, nhưng cuối cùng vẫn có người bị tổn thương.” Kỉ Đình mệt nhọc vùi mặt vào lòng bàn tay.
“Kỉ Đình, nếu như…” Giọnh cô lần đâu tiên ngập ngừng đến vậy.
“Nếu như sao?” Cậu ngẩng đầu nhìn cô .
Cô đau đáu nhìn cậu rất lâu, “Không có gì”.
Chỉ An còn đang cúi đầu thì nghe thấy tiếng bước chân, rồi cô cảm thấy có một người khác ngồi xuống nặng trĩu cả đầu ghế bên kia. Cô hơi ngẩng lên, nhìn thấy Cố Duy Trinh dường như thoắt đã già sọm.
“Bác sỹ bảo, Chỉ Di vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi gi­ai đoạn nguy hiểm, ngoài bị thương phần mềm, nó bị thương nặng nhất ở phần đầu, cho dù có hồi phục được, cũng vẫn bị di chứng, rất có thể nó không còn nhìn thấy gì nữa“. Ông cơ hồ điềm tĩnh bình thuụât lại mọi sự, Chỉ An với Kỉ Đình sững sờ lắng nghe.
“Chỉ An, thế này con đã hài lòng chưa? Nếu con có hận bố thật, thì không cách nào báo thù khiến bố đau đớn hơn cách này đâu”
“Ha ha.” Chỉ An cười mấy tiếng, trên mặt không gợn chút cảm xúc.
Cố Duy Trinh thở dài đánh sượt, vậy mà lúc này đây ông lại khá bình tĩnh,
“Con nói cho bố rõ được không, con biết từ khi nào?Làm sao con biết được?”.
Chỉ An tựa lưng vào ghế, “Biết lúc nào ấy à?Các người định giấu diếm tôi thật sao? Tôi có phải con ngốc đâu, tôi cũng có cảm giác, trước thì không tài nào hiểu nổi, cái gì tôi cũng giỏi hơn Chỉ Di, vì đâu các người cứ ôm chị ta mà không ôm tôi? Tận đến mùa hè năm tám tuổi,tôi ngủ trưa dậy, liền nghe thấy “ông bố bà mẹ” của tôi cãi nhau trong phòng, một người nói, “Tôi chỉ có một đứa con, là Chỉ Di thôi”, người kia hạ giọng phân bua, “Nhưng suy cho cùng Chỉ An cũng là máu mủ của anh, anh phải có nghĩa vụ nuôi nó”…Thực ra tôi phải cảm ơn ân đức của hai vị, rốt cuộc các người cũng đã nuôi tôi khôn lớn cơ mà”.
“Có thể bố không phải là một ông bố cho đúng nghĩa, thế nhưng, bố tự nghĩ là chưa bao giờ đối xử tệ với con” Cố Duy Trinh cố kiết nói.
“Ông cho tôi tất cả nhưng thứ mà Chỉ Di có, chỉ trừ mỗi tình thuơng.” Chỉ An nhìn vào người đàn ông đã mang lại sinh mệnh cho cô, “Việc đã đến nước này, tôi chỉ muốn hỏi ông một câu, mẹ ruột của tôi, ông đã bao giờ yêu bà ta chưa? Kể cả chỉ thoáng qua thôi, các người đã từng yêu nhau chưa?”
Cố Duy Trinh lắc đầu, “Mọi việc hồi đó chỉ là sai lầm, Uông Minh, mẹ ruột của con, cũng hệt như con vậy, xinh đẹp, cao ngạo, cô ta với Uông Phàm tuy chỉ là chị em họ, nhưng rất khăng khít, bởi thế nên kể cả sau khi bố và Uông Phàm lấy nhau, quan hệ giữa bọn họ vẫn rất thắm thiết, Uông Minh khi ấy chưa lấy chồng, bên cạnh lúc nào cũng dập dìu những kẻ muốn theo đuổi, nhưng tối hôm ấy, cô ta uống say khướt rồi đến tìm Uông Phàm, Uông Phàm đang mang bầu nên hơi mệt, tối hôm ấy ở bên nhà ngoại. Bố mở cửa cho cô ta vào, cô ta say, khóc lóc thê thảm, lôi kéo bố cùng uống với cô ta, trước giờ bố chưa từng thấy bộ dạng của cô ta như thế, nên cũng uống một li, thế rồi…Ngày hôm sau cả hai người đều rất hối hận, vốn đã gi­ao kèo không ai được phép nói ra, ai ngờ cuối cùng lại có con, cô ta cũng sơ ý quá, lúc biết mình mang thai,con đã gần được ba tháng rồi, cô ta sinh con ở nhà người thân dưới quê, con là đứa trẻ bị đẻ non, chỉ kém Chỉ Di có hơn một tháng. Chưa đầy một tuần sau khi ra đời, cô ta bỏ đi đâu không rõ tăm tích, cuối cùng bố cũng thuyết phục được Uông Phàm, bế con từ dưới quê lên, với người ngoài thì chỉ nói các con là chị em sinh đôi”.
“Tôi không tin là ông chưa từng yêu bà ấy…chỉ một chút thôi cũng được”. Chỉ An không chịu chấp nhận sự thật này, cô đứng dậy nhìn Cố Duy Trinh vẫn đang ngồi trên ghế.
Cố Duy Trinh nhìn đăm đăm vào ChỉAn,ông chầm chậm lắc đầu, giọng