Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/486 lượt.
đồ ngốc”, hay có thể là lúc cậu hớn hở đối đầu với mối nguy hiểm bị người lớn mắng mỏ mà theo cô đi “bài trừ tệ nạn” trong khu trường học, cũng có thể là lúc cô bất chấp cầm lấy tay cậu, đặt vào ngực cô để uy hiếp cậu…Trước nay cô chưa từng đếm xỉa đến cậu, cậu cũng cẩn thận che đậy tâm trạng nổi loạn của mình rồi, thế mà cuối cùng vẫn cứ chìm vào nơi đó.
Chỉ An là nghiệp chướng của cậu, cũng giống như vết thương cô để lại nơi khóe môi cậu, dớn đau, rấm rứt, triền miên. Cậu đã yêu phải nghiệp chướng của mình.
Cậu đã suy nghĩ kĩ càng, đợi đến khi tình hình của Chỉ Di ổn định hơn, cậu nhất định phải hỏi Chỉ An cho rõ ràng mọi chuyện. Cậu và Chỉ An, như lời của Lưu Lý Lâm, chỉ nghĩ đến thôi cũng đã khiến người ta phải điên cuồng rồi, thế nhưng cậu đã phải an phận suốt hai mươi mốt năm trời, cũng chỉ mong có một lần điên cuồng này thôi.
Chỉ Di nói cuối cùng cô vẫn không thể giữ Chỉ An lại được sao?
Lời nói của cô có ý nghĩa gì, con tim Kỉ Đình như thể bị một bàn tay vô hình thít chặt lấy, “Em bảo Chỉ An…”
“Em không rõ những ngày em hôn mê đã xảy ra những chuyện gì, nhưng qua lời bố mẹ thì em cũng đoán được ít nhiều, mọi người đều không thấy Chỉ An đâu cả, mấy hôm nay bố em đã đi hết những chỗ quen biết có thể hỏi, bố mẹ còn báo cả cảnh sát nữa rồi. Không phải nó chỉ bỏ đi tạm thời đâu, chứng minh thư, rồi cả chút tiền nó dành dụm, không cái gì còn để lại, kể cả không có việc tối hôm ấy thì nó cũng đã nghĩ đến việc bỏ nhà đi rồi. Từ bé đến lớn, những thứ nó đã quyết thì đến chín ngựa cũng không kéo lại cho được” Nỗi buồn thương càng khiến khuôn mặt vốn ốm bệnh của Chỉ Di càng thêm nhợt nhạt
Kỉ Đình cảm thấy còn điều gì đó chưa thấu tỏ, đầu óc quay cuồng, một nơi nào đó sâu trong lòng ngực bỗng lạnh buốt xương, rồi dường như cậu nghe thấy Chỉ Di than rằng, “Nó sẽ chẳng bao giờ trở về nữa”.
“Không thể thế được” Cậu phản bác lại tựa hồ theo bản năng, nhưng lời phản đối ấy sao mà yếu ớt, đáng lẽ cậu phải sớm nghĩ rằng, sau biến cố này, với tính cách của Chỉ An, kiểu gì cô cũng sẽ không ở lại. Thế nhưng cô trước đây có ý định ra đi, có điều chưa bao giờ nói với cậu mà thôi, vì cớ gì cô phải nói với cậu kia chứ, cậu là gì của cô? Cậu chỉ là một kẻ đến lời yêu cô cũng không dám thốt ra, thế nên khi cô ra đi, cậu là người cuối cùng được biết.
Ánh mắt Chỉ Di lướt qua cậu, khóe mắt cô vương lệ, “Nó có qua tạm biệt em, chắc chắn là thế, em có cảm thấy mà” Chỉ Di yếu ớt mệt nhọc vươn cánh tay trái đang bị thương ra, cơ hồ muốn nắm giữ cái gì đó chơ vơ giữa không trung, nhưng chỉ cảm thấy làn gió sương mai lùa qua ngón tay, “Chỉ An, làm sao em giữ nó lại được đây? Nó cũng giống hệt như loài chim nó vẽ vậy, rốt cuộc vẫn muốn tung cánh bay xa, rời bỏ cũng chỉ là việc sớm hay muộn mà thôi, đất trời của nó rộng rãi bao la hơn của em biết bao nhiêu, em chỉ lo sợ là, giờ nó chỉ một thân một mònh bươn bải bên ngoài, nhất định sẽ phải nếm nhiều cay đắng.Nhưng em cũng ngưỡng mộ nó lắm, nó tự do hơn chúng ta, so với nó, em cũng chỉ như con cá vùi mình dưới làn nước biển sâu thẳm, chẳng nhìn thấy gì, ngoài một màn tối tăm đặc quánh”.
Kỉ Đình không nói gì nữa, lúc này bàn tay Chỉ Di thõng xuống mệt mỏi, bỗng đâu có giọt nước lạnh lẽo lọt qua ngón tay cô.
“Mưa rồi đấy ư? Anh Kỉ Đình, anh em mình vào nhà đi”.
Con hận lý trí của mình
Chỉ An bỏ đi, hệt như một con diều đã đứt dây, từ bấy giờ bặt vô âm tín, Cố Duy Trinh cũng lo lắng tìm kiếm, thế nhưng những vụ tìm kiếm người thân thế này quá nhiều, báo tin ở sở cảnh sát cũng hệt như đá ném ao bèo, trên báo cũng có đợt đăng thông tin tìm người, nhưng cuối cùng vẫn chẳng có tin tức gì. Những người quen biếy Cố Duy Trinh đa phần cũng không hề hay biết nội tình, chỉ biết rằng qua có một đêm, hai chị em sinh đôi mơn mởn của nhà họ Cố, một cô mắt không còn ánh sáng, một cô mất tăm mất tích, những lời đồn đại thốt nhiên bung ra. Có điều trong ấn tượng của mọi người Chỉ An là đứa có tính cách hoang đàng, việc gì cũng có gan làm, chỗ nào cũng dám xông vào,một đứa con gái như vậy, nếu có hành động nào không an phận, dù có làm người ta bất ngờ đến đâu, thì nghĩ cho kĩ càng, cũng chẳng đáng ngạc nhiên chút nào. Thế nên người ta càng tập trung vào thương xót cho Chỉ Di, một người con gái ngoan ngoãn, đáng yêu, vậy mà vì một tai nạn trên trời rơi xuống, vĩnh viễn không còn nhìn thấy ánh sáng, thực là một việc tàn khốc không gì sánh nổi.
Người tài xế của chiếc xe gây tai nạn ngày hôm ấy cũng đã bị tìm ra mà không vấp phải trục trặc gì,đó là người làm thuê tạm thời của một chợ bán buôn, hằng ngày đúng giờ chạy xe hai lượt giao hàng đến bếp ăn trường học, người đàn ông trung niên thật thà chất phác, bình thường cũng tận tâm với công việc, có điều thói quen uống rượu lúc ăn cơm, vì việc này mà đã bị chủ thuê trách phạt nhiều lần, tối hôm ấy ông uống hơi quá đà, đến chỗ ngoặt của đoạn rẽ trong trường học thì không khống chế được tốc độ xe, kết quả gây ra tai nạn khủng khiếp. Sau khi xảy ra chuyện,