Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/468 lượt.
chất chồng bối rối, vội vã kiếm một nơi buông xả.
“Anh…” Lời anh vừa thốt ra khỏi miệng liền bị tiếng chuông điện thoại thô bạo cắt ngang, cô ngồi trên người anh, nhanh tay chộp lấy cái điện thoại ở đầu giường.
“Ai đấy?… Mặc kệ đi em…” Anh nói.
Cô không chịu, hơi nghiêng đầu, nhìn anh khiêu khích, thấy anh lo lắng, cô liền nhấn nút nghe, rồi đặt điện thoại kề tai, không nói năng gì, chỉ cười cười nhìn anh.
“Đừng nghịch.” Anh thì thào không thành lời, giơ tay về phía cô, cô nhoài người, né cánh tay anh, hai người cứ nửa đùa nửa thật im lìm tranh giành như thế, mồ hôi túa ra đầm đìa, da dẻ ép vào nhau đều đã dính nham nháp, cuối cùng Chỉ An giả vờ cáu, giơ ngón trỏ chặn ngay trước miệng anh, ra hiệu cho anh im lặng, anh nghĩ, thôi đành kệ vậy.
Cô im im nghe mấy giây, có vẻ chơi đã chán rồi, liền từ từ đưa điện thoại cho anh, anh giơ tay đón lấy, đúng lúc sắp chạm vào điện thoại, một tia sáng chói ngời vụt qua, sấm động vang rền, tiếng đì đoàng bùng nổ bên tai, cứ ngỡ Chỉ An trước nay không biết sợ là gì, thế mà điện thoại đang cầm tuột tay rơi xuống, lao thẳng xuống cạnh người anh, anh vẫn còn chưa kịp nhìn rõ vẻ mặt của cô ra sao, đèn đóm đã tắt phụt. Đáng lẽ trời vẫn còn chạng vạng, nhưng trận mây đen trước cơn mưa đã ùn ùn kéo tới, chẳng còn thấy đâu ánh ban ngày, rồi đến khi đèn điện tắt ngóm, hai người mới kinh hoàng nhận ra cảnh tối tăm trước mắt mình còn mịt mù hơn cả đêm đen, giơ tay ra còn khó nhìn thấy. Bọn họ không nhìn thấy nhau, cũng còn may mắn mình ở đó, quờ tay là chạm được.
Kỉ Đình dường như cảm nhận được Chỉ An đang khe khẽ run rẩy.
“Sao thế em?”
Cô không hó hé gì, anh cũng không hỏi tiếp, ngần ngừ một lát, rồi lặng im ôm chặt lấy cô.
Tựa hồ hết thảy những khao khát ấy, chỉ sau cơn sấm giật đều đã tạnh ráo không còn chút nào, anh cứ ôm lấy cô hồi lâu. Lần đầu tiên, cô nép trong lòng anh, mặt áp vào ngực anh mà im ắng hệt như một đứa trẻ.
Hơn nửa tiếng sau, đèn đóm lại sáng trưng như thường, mồ hôi của họ đã kịp tạnh ráo trong vòng tay nhau, Chỉ An phản ứng trước tiên, cô nhổm dậy khỏi người anh, ngồi bên cạnh anh, vẻ hơi thẫn thờ, rồi một mình bước vào gian phòng tắm bé tí.
Kỉ Đình lúc bấy giờ mới với lấy điện thoại, xem nhật ký cuộc gọi ban nãy, anh thốt nhiên bật cười, hóa ra là Lưu Lý Lâm, anh chàng ấy sau khi tốt nghiệp rất chịu khó làm ăn, có điều vẫn cái thói chẳng công chuyện gì cũng gọi điện trêu chọc anh. Anh đặt điện thoại xuống, đi ra cạnh buồng tắm, đẩy cánh cửa đang khép hờ, Chỉ An cả người ướt rượt đứng dưới vòi hoa sen, anh đứng nhìn cô qua làn nước, cảm giác như cả nét cười cũng đang dập dềnh trên những tia nước vậy.
“Em sợ à?”
“Ai bảo em sợ?”
Anh đã quen với kiểu lúc nào cũng tỏ ra cứng cỏi của cô, liền hỏi, “Lưu Lý Lâm nói gì thế?”.
“Lưu Lý Lâm á? Anh ta có nói gì đâu, a lô mấy cái là cúp máy luôn”. Cô quay người lại, “Anh ta tìm anh, không phải là định mang đến cho anh vài bất ngờ thú vị đấy chứ?”.
Đã mấy năm rồi, vậy mà khi cô nhắc lại chuyện đó, Kỉ Đình vẫn thấy xấu hổ quá thể, nhớ lại trò trêu ghẹo của cô với anh lúc ấy, dường như anh vẫn thấy tim mình đập rộn chẳng yên.
“Nghĩ ngợi gì thế?” Những giọt nước trên người cô cứ bắn lia lịa lên người anh, anh nhất quyết bước đến bên cạnh cô, “Anh đang nghĩ là, vì sao từ nhỏ đến giờ em cứ bắt nạt anh mãi thế?”.
Cô cười khúc khích, “Anh thử nói xem sao?”.
“Là bởi vì xưa nay anh chẳng có cách nào đối phó lại được với em hết.”
Thứ sáu là phiên nghỉ của Mạc Úc Hoa, buổi sáng hôm ấy, Kỉ Đình bận rộn không ngơi được lúc nào. Gần đến giờ nghỉ trưa, điện thoại reo lên, là mẹ anh gọi đến. Bình thường, cứ đều đặn thứ sáu hằng tuần, Từ Thục Vân và chồng sẽ cùng gọi điện cho cậu quý tử, nếu không có việc gì gấp gáp, rất hiếm khi họ gọi điện vào giờ làm việc. Kỉ Đình nhận điện thoại với vẻ hồ hoặc, Từ Thục Vân nói, khoa cử bà đến một trường đại học ở thành phố G để tổ chức một cuộc hội nghị học thuật, nhân tiện qua thăm con trai luôn, vừa hay Chỉ Di cũng muốn đến thăm anh, được bố mẹ đồng ý nên cô cũng cùng đến đây luôn.
Kỉ Đình thấy tim mình đập loạn xạ, vội vã hỏi mẹ đi chuyến xe mấy giờ để anh còn đi đón. Ai ngờ mẹ anh bảo, bây giờ đang gọi điện từ bến xe thành phố G rồi, anh không cần phải qua đón, mẹ anh cùng Chỉ Di bắt xe chạy thẳng đến chỗ ở của anh là được.
Kỉ Đình gác điện thoại, trong bụng thầm kêu khổ, hôm qua Chỉ An làm ca đêm, theo thói quen của cô, giờ này chắc vẫn đang ngủ khì ở chỗ anh. Mấy ngày hôm nay anh cứ băn khoăn nghĩ ngợi không biết phải nói chuyện của anh và Chỉ An ra sao với bố mẹ, nói tóm lại, bất kể thái độ của họ thế nào, anh vẫn quyết định sẽ ở bên Chỉ An, thế nhưng, anh vẫn hy vọng sẽ có được lời chúc phúc của tất cả mọi người mà không phải làm tổn thương đến bất kỳ ai. Nếu mẹ anh và Chỉ Di cứ đường đột thế này mà đụng mặt Chỉ An, không những Chỉ Di nhất thời khó lòng chấp nhận được, mà anh e rằng bố mẹ cũng sẽ có thành kiến với Chỉ An, đến lúc ấy sự tình khó mà thu xếp cho ổn, đó không phải là cái kết quả anh muốn nhìn thấy.
Anh không nghĩ