Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/461 lượt.

ngợi thêm nữa, thử tính toán thời gian, ít nhất khoảng hai mươi phút nữa mẹ anh và Chỉ Di mới tới chỗ ở của anh, khoảng thời gian này hoàn toàn đủ để anh và Chỉ An có sự chuẩn bị.
Anh vội vã chào tạm biệt đồng nghiệp rồi chạy biến ra ngoài, lúc mở cửa bước vào phòng mình, anh ngạc nhiên khi thấy Chỉ An đã thức dậy, đang chăm chú sơn phết lên bức tranh hôm qua còn chưa vẽ xong, nhìn thấy anh về, cô hơi ngỡ ngàng, liền cười bảo, “Anh qua mà xem này!”.
Anh thở phào một hơi, vẫn về kịp trước mẹ và Chỉ Di. Anh bước lại, khẽ khàng đặt chiếc bút vẽ trong tay Chỉ An xuống, “Chỉ An à, mẹ anh với Chỉ Di sắp đến đấy…”.
Vẻ mặt của cô không hề thay đổi, dường như cũng chẳng kinh ngạc chút nào, có điều nét cười trên mặt đã từ từ tắt lặng, “Thế à?. Cô vô thức cúi đầu xuống, nhặt nhạnh mấy thứ linh tinh.
“Anh nói đi, anh muốn em phải làm thế nào?”
“Thế này đi, anh có một đồng nghiệp nữ tên là Mạc Úc Hoa, em gặp rồi đấy, ở ngay dưới nhà thôi, hôm nay cô ấy được nghỉ, chắc là đang ở nhà, em cứ qua đấy một lúc đã, có một số việc, anh phải giải thích trước với mẹ anh và Chỉ Di thì tốt hơn.”
Cô bắt đầu xếp lại giá vẽ, trên mặt không mảy may tỏ chút thái độ gì, nghe anh nói, cô cũng chỉ một mực im lặng. Anh thấy không yên tâm, liền lắc mạnh tay cô, “Họ chưa hề chuẩn bị tâm lý về việc của anh và em, anh chỉ không muốn làm hỏng mọi chuyện, em đợi anh nhé, một tẹo thôi, anh giải thích rõ ràng với họ xong rồi qua tìm em ngay. Chỉ An à…”.
Như thể cảm nhận được nỗi âu lo của anh, Chỉ An ngước mặt lên, nhoẻn cười rạng rỡ, nhún vai, “Không sao đâu mà”.
Cô vốn là người quen nay đây mai đó, lại không có cái kiểu bày bừa nhiều đồ dùng vật dụng cá nhân ở chỗ người khác, sống ở chỗ anh một thời gian rồi, ngoài ít quần áo thay ra mặc vào, còn lại chẳng có đồ gì mấy. Thu dọn các món đồ vẽ xong xuôi, Kỉ Đình bèn lôi cô xuống gõ cửa phòng Mạc Úc Hoa.
Chỗ ở của Mạc Úc Hoa cũng giản dị hệt như con người cô vậy, lúc mở cửa ra, trên tay cô vẫn đang cầm khư khư một cuốn sách chuyên ngành. Nghe Kỉ Đình giải thích mọi chuyện xong, cô cũng chỉ gật đầu, không hỏi thêm câu nào nữa.
Kỉ Đình cười cười nhìn Mạc Úc Hoa, vẻ biết ơn, trên mặt Chỉ An nãy giờ lại chỉ mang vẻ lạnh nhạt.
“Anh vẫn chưa đi hay sao?” Khóe miệng cô khẽ nhếch lên.
“Chỉ An, em đừng có đi đâu đấy, cứ ở đây chờ anh một chút được không?”
“Hừ!” Cô bắt đầu khó chịu, “Cứ lằng nhằng mãi thôi, anh mau về đi!”.
“Không được, em phải nhận lời với anh cơ.” Anh hệt như một đứa trẻ bướng bỉnh, cố tìm kiếm một lời đáp khiến mình được yên lòng.
“Được…” Cô vội vã gật đầu, rồi đẩy anh ra ngoài cửa. Lúc này anh mới yên tâm, tính cách Chỉ An tuy khó dò, nhưng cô đã nhận lời việc gì thì thường không bao giờ nuốt lời.






Chờ đợi khắc khoải khôn nguôi
Kỉ Đình đi rồi, Mạc Úc Hoa mời Chỉ An ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng, rồi rót cho cô một cốc nước, còn bản thân Úc Hoa thì ngồi xuống mép giường, tiếp tục vùi đầu vào cuốn sách trên tay.
Một lúc sau, Mạc Úc Hoa nghe thấy cô gái xinh đẹp ấy cất lời hỏi, “Tôi hút thuốc, không phiền chị chứ?”. Cô ngẫm nghĩ một lát rồi bảo, “Chị cứ tự nhiên”.
Cô gái ấy bắt đầu bật lửa đầy thành thạo, lúc điếu thuốc đã cháy, cô ấy chỉ hút một hơi, rồi kẹp lơi lả giữa ngón tay, để mặc nó cháy dần từng chút một.
Lúc điếu thuốc đầu tiên đã cháy hết, cô gái ấy đứng dậy, Mạc Úc Hoa liếc nhìn cô ấy một cái, vẻ hơi ngỡ ngàng, cô ấy cười cười, như thể nghĩ ngợi thế nào đấy, liền ngồi xuống trở lại, tiếp tục đốt thêm một điếu thuốc nữa. Lúc điếu thuốc thứ ba cháy lên, Mạc úc Hoa ngồi cách đó không xa bắt đầu ít nhiều để mắt tới cô gái kia, cô ấy đang cúi đầu ngắm nghía tay mình, không biết nghĩ ngợi điều gì. Có lẽ cô cũng bắt đầu vô thức chờ đợi cùng cô gái kia, thế nên mới cảm giác rằng thời gian đốt cháy điếu thuốc thứ ba dường như lâu hơn hai điếu trước một chút, tận đến lúc điếu thuốc cháy hết, cô gái ấy mới giật bắn mình buông lơi bàn tay bị châm bỏng, đầu mẩu thuốc rơi tõm xuống đất.
Mưa ào ạt hết trận này đến trận khác, đất trời chẳng hửng lên lúc nào, Từ Thục Vân và Chỉ Di vừa đến chỗ Kỉ Đình thì một cơn mưa khác lại đổ xuống. Kỉ Đình đã chờ sẵn ở dưới nhà, cẩn thận đắt Chỉ Di lên phòng anh, mẹ anh vừa ngồi xuống đã xót ruột thốt lên, “Con xem con kìa, gầy quá thể”.
“Có nhiều việc hồi trước chính anh cũng không biết, nhưng giờ thì biết rồi.”
Cô chăm chú nghe anh nói, trong dáng vẻ bình tĩnh của cô dường như phảng phất vài phần chua xót, “Cuối cùng thì anh cũng muốn nói với em chuyện của con bé đúng không?”.
Anh nhìn cô kinh ngạc, nghĩ ngợi một lúc rồi nói, giọng tự trào, “Phải rồi, em cảm nhận được mùi thuốc lá, đương nhiên cũng cảm nhận được mùi dầu thông”.
“Không, không phải vì cái này.” Cô lắc đầu, chỏm tóc của mái đầu đen dài rung lên khe khẽ, “Hôm qua em nhờ Lưu Lý Lâm mang cho em mấy gói thức ăn cho cá, nhân tiện phiền anh ấy gọi cho anh luôn… Đúng, con bé không lên tiếng, em không hề nghe thấy gì hết, nhưng em có thể cảm n