Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134473
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/473 lượt.
giả vịt thế?”.
Người đàn ông họ Lục tỏ vẻ kinh ngạc, giọng nói thể hiện rõ sự thành tâm, Hôm nay tôi đến đây, thực lòng muốn thăm Uông nữ sĩ, nếu như không tiện, tôi không làm phiền nữa vậy, chỉ mang đến tấm lòng của nhà họ Lục chúng tôi là được rồi, chắc Uông nữ sĩ sẽ không quở trách hậu bối chúng tôi không biết cư xử”. Anh ta nói xong, người đàn ông ở đằng sau hiểu ý liền đưa bó hoa vào tay cô y tá trực đứng phía cuối đoàn, cô ta liền chạy vụt đi, kiếm về ngay một lọ hoa, rồi cắm bó bách hợp vào lọ, xăm xăm mang vào phòng bệnh.
Lúc cô y tá đó đi ngang tạ Tư Niên, anh ta liền chặn ngay cô lại, “Không cần, bà ấy đang đau ốm, hương hoa nồng qua không tốt cho sức khoẻ của bà ấy đâu. Ý tốt của anh chúng tôi xin ghi nhận, nhưng phiền anh về cho”
Cô y tá không đi tiếp nữa, ngoái đầu xem ý tứ gã đàn ông kia, anh ta không tỏ vẻ tức giận, chỉ thở dài một hơi, “Thế thì tiếc thật đây, tôi vẫn nhớ có lần ba tôi nói rằng, Uông nữ sĩ bấy giờ chỉ yêu thích hoa bách hợp cánh đốm, bao nhiêu kẻ si tình chỉ hận một nỗi không rải hoa được đầy phòng ngủ của bà, không ngờ giờ hoa vẫn nở rộ, mà người thì…”.
Tạ Tư Niên chau mày, nhưng dường như lý trí đã nhắc nhở anh ta phải kiềm chế.
Gã kia thấy anh ta không nói năng gì, liền tiếp tục, “Co điều, tôi rất khâm phục thầy Tạ đây, nghe nói từ hồi bị bệnh đến giờ, Uông nữ sĩ không chịu nhìn mặt anh, thế mà anh vẫn kiên trì túc trực bên giường bệnh, đúng là quy hoá vô cùng, có được người tri kỷ như anh đây, Uông nữ sĩ cả đời này chắc không có gì phải hối tiếc, càng không uổng phí ngày xưa bà đã đổ biết bao nhiêu tiền bạc cùng tâm huyết vào bồi dưỡng cho anh”. Gã nhìn Tạ Tư Niên, trong mắt thể hiện rõ thâm ý, sau đó, không đợi Tạ Tư Niên mở miệng, đã chuyển ngoặt ngay , “Có điều tiện đây tôi cũng muốn nói rõ một chuyện nhỏ thế này. Luật sư Tôn…”.
Người đàn ông vận âu phục ở phía sau gã lập tức tiến lên một bước, rút từ trong túi công văn ra một xấp tài liệu, “Là thế này, Lục lão tiên sinh lúc sinh thời đã từng tặng cho Uông nữ sĩ một phòng tranh, thế nhưng, sau khi tiên sinh qua đời, chúng tôi phát hiện ra thủ tục trao tặng có chút vấn đề, có nghĩa là, phòng tranh này tính đến nay vẫn thuộc quyền sở hữu của nhà họ Lục. Nhưng xét đến quan hệ khăng khít giữa Uông nữ sĩ và nhà họ Lục, chúng tôi không thay đổi quyền kinh doanh của bà đối với phòng tranh, tất cả lợi nhuận của phòng tranh thu được đều thuộc về Uông nữ sĩ, thế nhưng, giờ đây Uông nữ sĩ bệnh tình trầm trọng , chúng tôi bắt buộc phải nói rõ cho các vị cùng biết, nếu như chẳng may, Uông nữ sĩ từ trần, Lục gia sẽ thu hồi toàn bộ quyền hạn đối với phòng tranh. Nếu người thừa kế của Uông nữ sĩ có bất cứ ý kiến nào khác, hoàn toàn có thể đến gặp văn phòng luật sư của chúng tôi, chúng tôi sẽ giải thích đầy đủ”.
Tạ Tư Niên điên tiết quá phá lên cười, “Lục gia các người tài lực hùng hậu, tất nhiên nói thế nào chả được. Người chết rồi mọi sự hoá không, đã đến nước này, có gì đáng để bàn cãi nữa chứ?”
“Nếu chúng ta có thể đạt được thoả thuận về việc này thì quả là quá tốt, có điều tôi cảm thấy bắt buộc phải hỏi ý kiến của Cố tiểu thư.” Người đàn ông kia nói vẻ khách khí.
Chỉ An kéo tay Kỉ Đình bước lên phía trước, “các người muốn làm thế nào thì làm, chẳng dính dáng gì đến tôi hết”.
Lúc đi ngang qua gã đàn ông kia, thốt nhiên cô nở một nụ cười rạng rỡ vô ngần, “À, phải rồi, suýt nữa thì quên, Lục Sênh à, đã có ai nói với anh rằng, anh là một thằng biến thái từ đầu đến chân chưa?”.
Giọng của cô không to không nhỏ, vừa để tất cả mọi người xung quanh nghe không sót chữa nào. Luật sư Tôn đứng sau lưng gã mặt thoắt biến sắc, “Cố tiểu thư, cô phải nghĩ đến hậu quả của những lời thế này chứ !”.
Mắt Lục Sênh thoáng một vẻ kỳ lạ, nhưng vẫn ngẩng đầu lên ngăn luật sư Tôn lại, gã cũng nở nụ cười đáp lại Chỉ An, “Xưa nay tôi không so đo với chị em bao giờ, nhất là các cô gái xinh đẹp cá tính. Cố tiểu thư cũng xinh đẹp mê hồn hệt như lệnh đường năm xưa vậy, nhưng mong là cô sẽ may mắn hơn bà ấy”.
Lúc này, Kỉ Đình vẫn mặc áo bloue trắng như luc đi làm, trước vẻ nghi ngờ soi mói của Phó Viện trưởng Triệu, anh ngượng ngùng cùng Chỉ An rời bước. Trên đường, anh cảm thấy có rất nhiều điều muốn nói với Chỉ An, thế nhưng tâm tư ngổn ngang quá đỗi, anh cứ lặng lẽ dán măt vào vẻ lạnh lẽo như băng của cô, anh hiểu rõ một điều, giờ không phải lúc thích hợp để nói về chuyện của hai người họ.
Chỉ An đi cùng anh đến cửa phòng khám, bảo rằng, “Anh về đi làm đi, em còn có chút việc”.
“Em đi đâu? Anh phải làm thế nào để tìm được em?” Kỉ Đình cuống cả lên, anh sợ rằng, giống như hồi trước, chỉ cần quay người đi thôi, anh sẽ chỉ còn trơ lại một mình.
“Em tìm anh thì dễ hơn đấy.” Cô buông tay anh ra.
Kỉ Đình có đôi chút thất vọng, thế nhưng do quá rành tính khí của Chỉ An, anh cũng chẳng nói them điều gì. Thấy Kỉ Đình vẫn đứng tần ngần một chỗ, Chỉ An bèn nói xẵng, “Anh còn đứng đây làm gì thế?”
Kỉ Đình mỉm cười, “Anh nhìn em đi thôi, băn khoăn không biết em có ngoái lại nhìn anh lấy một lần không”.
Chỉ An cúi mặt,