Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134469

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/469 lượt.

không rõ nghĩ ngợi thế nào, Kỉ Đình còn đang lung túng không biết có nên bước lên trước không thì cô đã tiến lên vài bước, hai tay vít lấy cổ anh, anh cảm thấy làn môi cô áp tới, hôn anh chẳng chút nagị ngùng, lúc đôi má họ áp vào nhau, anh cảm thấy khoé mắt cô ươn ướt.
Lúc quay trở về phòng khám, anh cảm nhận được những ánh mắt soi mói của đồng nghiệp, đến cả thầy Viên cũng nói mát, “Anh chàng này bình thường trông tẩm ngẩm tầm ngầm, không ngờ lại đào hoa thế, có cô bạn gái xinh như hoa vậy, thảo nào hết lượt bác sĩ, y tá của bệnh viện này chẳng người nào lọt được vào mắt”.
Chưa được máy ngày, Kỉ Đình bắt đầu nhận ra rằng, không lưu lại địa chỉ liên lạc của Chỉ An quả là việc cực kỳ ngu xuẩn. Anh thực sự tin rằng cô sẽ lại đến tìm anh, thế nhưng anh vẫn cứ trải qua từng ngày trong đợi chờ và hụt hẫng, mỗi lúc nhìn thấy bong dáng dong dỏng, mong manh nào đó trong bệnh viện, anh đều thoắt nhiên vui sướng, liền sau đó là cảm giác thất vọng não nề.
Anh luôn nhớ lại buổi đêm hôm ấytrên đỉnh núi, trong đời mình, đó là lần đầu tiên anh nếm trải khoái lạc tột đỉnh, nỗi khoái lạc chia sớt cùng người anh vẫn hằng ôm ấp trong mộng. Khi đi vào trong cơ thể Chỉ An, anh mới cảm thấy bản thân mình trọn vẹn. Cuối cùng anh cũng có được điều thầm kín và bí mật nhất, riêng tư nhất giữa anh và người anh yêu.
Tế như, cô không đến tìm anh, đến cả người ở Tả Ngạn cũng bảo là, cô đã xin nghỉ dài.
Sau khi chia tay với cô ở cổng bệnh viện một tuần, anh nhận được tin về cái chết của bệnh nhân ở phòng 528 khoa Gan phổi. nghe y tá trực bên ấy nói lại, cả quá trình ra đi của bà ta khá bình lặng, không hề có giằng xé quẫy đạp lúc lâm chung, cũng không có tiếng gào khóc thê thiết của người nhà, chỉ có một người đàn ông tự xưng là bạn của bà ta đứng ra đưa tiễn, có điều từ đầu đến cuối, người đàn ông ấy không nhìn trực tiếp vào di thể lấy một lần, toàn bộ mọi việc đều uỷ thác cho nhân viên bệnh viện và nhà tang lễ thay mặt giải quyết, chỉ đến lúc cuối cùng mới đứng ra nhận tro cốt.
Kỉ Đình biết người đàn ông ấy là ai, anh không ưa gì tạ Tư Niên, thế nhưng giờ phút này đây, anh lại đồng cảm với người đàn ông đó.
Anh vẫn nhớ câu nói mà Chỉ An thốt ra trước giường bệnh của Uông Minh trước lúc bà lâm chung, anh nhớ đến dáng vẻ đôi khi thảng thốt của người cha thành tích lẫy lừng trong giới học thuật của anh, có những câu trả lời rõ rang đến thế, nhưng anh không muốn truy đến cùng làm gì, người cũng đã ra đi rồi, tất cả những yêu hận quá vãng cũng nên theo đó mà hoá thành tro bụi. Đương nhiên, anh cũng không có ý định hở chuyện này ra với bất cứ ai, việc gì phải khơi lại những vết thương năm cũ, những việc của lớp người đi trước anh không có quyền tra hỏi, anh chỉ muốn được sống yên ổn bên Chỉ An mà thôi






Hạnh phúc mong manh
Vậy nên, ngay hôm biết tin về cái chết của Uông Minh, ngay sau giờ làm việc, anh đã tìm đến địa chỉ lần trước Lục Lộ đưa cho anh, anh cứ loay hoay đi lại một hồi bên ngoài sân, căn nhà phía trong cửa đóng then cài im im, chẳng hề có động tĩnh gì. Đến lúc màn đêm dần buông xuống, anh đành chán nản quay về, chẳng thể nào chống đỡ cho nổi nỗi lòng mỏi mệt vô chừng. Lúc rút chìa khóa mở cửa, anh lại ngửi thấy mùi thuốc lá quen thuộc, ngoái đầu lại, anh trông thấy ở đằng kia lối đi có một đốm sáng hơi đỏ.
Đốm lửa nhỏ ấy đang tiến về phía anh, bàn tay đang nắm chặt chìa khóa của anh bỗng sững lại.
“Em không có chỗ nào để ở cả”, cô nói.

Chiều thứ Năm, Kỉ Đình được nghỉ, giờ này bình thường Chỉ An vẫn ở nhà thầy giáo, anh quay về chỗ ở, mở cửa đi vào, liền ngửi thấy mùi dầu xả quen thuộc, hóa ra Chỉ An ở nhà, tiết trời cực kỳ nóng nữa, cô lọt thỏm trong chiếc áo phông của anh ngủ ngon lành trên giường.
Trên chiếc giá vẽ dựng ở bên cạnh giường có kẹp một bức sơn dầu vừa mới xong một nửa, anh ngắm nhìn, là chân dung một người đàn ông trung niên anh chưa gặp bao giờ, mặt mũi cũng mới được phác sơ qua, bên cạnh giá vẽ bừa bộn nào màu, nào bút, có thể tưởng tượng ra được, nhất định là cô nàng đang vẽ dở, không biết vì nguyên cớ gì lại dừng lại, nhất quyết vùi mình vào giấc mộng.
Kỉ Đình rón rén rút chìa khóa, ngồi xuống mép giường, trán cô rịn mồ hôi, mấy sợi tóc mây bết vào mi mắt đang nhắm nghiền, khẽ rung rẩy theo từng nhịp thở. Anh đưa tay ra, khẽ khàng gạt mấy sợi tóc, sau đó im lặng ngắm nhìn cô, không hiểu sao, anh thốt nhiên nhớ lại hồi còn nhỏ, cũng trong tiết trời nóng như nung này, bà mẹ dạy Văn học cổ điển ở đại học của anh đã bắt anh đọc thuộc từng câu từng chữ trong cuốn Tuyển tập Tống từ giữa thư phòng. Anh rất thích những bài từ của Vi Trang, tuy có nhiều chỗ chưa hiểu cho lắm, nhưng đọc lên thấy êm ái, thú vị, song mẹ anh lại bảo, “Từ của Vi Trang đúng là tình tứ vấn vít thật đấy, nhưng kết thúc lại thường là lời lẽ quyết tuyệt, con trai mà thích từ của người này, chung quy không phải có phúc, tốt hơn là nên đọc những bài kiểu như Túy lý đào đăng khán kiếm của Tân Giá Hiên, nam nhi phải thế chứ”. Nh