Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 134464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/464 lượt.
hận được nó, em thực sự có thể, nhất định là con bé. Chỉ An ở ngay bên cạnh anh, có phải không?”.
Anh cảm thấy giờ đây nói gì với một cô gái như thế này cũng là việc quá ư tàn nhẫn, nhưng anh vẫn gật đầu, cho dù cô không nhìn thấy.
“Đúng thế.”
Khóe môi Chỉ Di khẽ run rẩy, cô rụt tay về, “Em đúng là đứa ích kỷ hư thân, Chỉ An là em gái của em, thế nhưng trước lúc này, trong lòng em vẫn cứ cầu mong rằng anh sẽ không nói gì với em hết, đến cả giây phút vừa rồi, em cũng vẫn còn hy vọng là anh nói không phải”.
Kỉ Đình thấy buồn bã vô chừng, nhưng anh biết mình không có cách nào an ủi cô, “Anh xin lỗi em nhiều, Chỉ Di”.
“Xin lỗi gì kia chứ? Xin lỗi vì từ nhỏ đến lớn người anh thương nhớ trong lòng thực ra chỉ có Chỉ An hay sao? Chẳng ai có lỗi với ai hết, anh đối với con bé cũng giống như em đối với anh thôi, chúng ta đâu làm cách nào khác được.” Nói đến câu sau, giọng nói của cô dần dần thấp hẳn xuống, cố kìm nén để không rơi nước mắt.
Cô nói đúng, anh không có cách nào khác, cho dù nhìn thấy cô đau lòng nhường kia. Tình yêu trước nay đều ích kỷ, tàn nhẫn, không cho phép lựa chọn.
“Con bé ở đâu?” Chỉ Di ngẩng đầu nhìn anh, “Nó sống có ổn không? Em muốn gặp nó, ba năm rồi, em vẫn thường nằm mơ, mơ thấy Chỉ An giống hệt một con chim, giữa cơn mưa gió chẳng biết bay về nơi đâu, cứ chao nghiêng chực ngã, em sợ lắm, cứ bạt mạng gọi nó, nhưng mở miệng ra mà không thể thốt được lời nào”.
Kỉ Đình im lặng, có quá nhiều việc không vui trong quá vãng đang chặn ở giữa, thậm chí anh còn không rõ Chỉ An có mong gặp lại Chỉ Di không.
“Anh đừng có quên, suy cho cùng nó vẫn là em gái ruột của em, Kỉ Đình, anh không thể không để em gặp nó.”
Như thế này cũng tốt, có lẽ mọi việc cuối cùng cũng có thể chấm dứt, bất kể Chỉ An nghĩ ra sao, nếu không thể từ bỏ những gì đã xảy ra, cô vĩnh viễn không bao giờ có được hạnh phúc.
“Em đi theo anh!” Anh kéo Chỉ Di dậy, nhưng lại nhìn thấy Từ Thục Vân tay bưng bát đũa đứng ở ngay cửa gian bếp, mặt mũi âu lo nhìn họ, như thể muốn nói điều gì, thế nhưng lại chẳng lên tiếng.
Từ phòng của anh, chỉ cần đi vài bước xuống dưới nhà là đến phòng của Mạc Úc Hoa, mắt mũi Chỉ Di như thế, anh không thể bước quá nhanh, nhưng không hiểu sao, con tim anh cứ đập rộn điên cuồng.
Cửa phòng Mạc Úc Hoa đang mở, bên trong, chỉ thấy mỗi Úc Hoa đang ngồi ở đầu giường đọc sách, còn lại không thấy ai hết, bên cạnh chiếc ghế duy nhất, đầu mẩu thuốc vứt lộn xộn, nửa điếu thuốc hút dở cuối cùng vẫn còn loe hoe khói.
Kỉ Đình buông bàn tay đang nắm lấy Chỉ Di ra, cảm giác này là gì vậy? Cứ như trong mơ, cái cảnh khiến anh khiếp sợ cuối cùng đã xuất hiện. Những ngày ở bên nhau, không biết anh đã bao nhiêu lần ôm lấy cô, cả khi tỉnh táo, cả lúc ngủ vùi, không có một giây một phút nào không cảm thấy hạnh phúc, dẫu biết rằng hạnh phúc thực sự phải yên ả, vô tư, ở khóe mắt, bờ môi đều rạng rỡ nụ cười, chẳng cần phải tranh thủ mỗi sớm mỗi chiều, trong khi hạnh phúc của anh phải được nắm chặt lấy mỗi giây mỗi phút, chỉ lo rằng giây phút tiếp theo sẽ đánh mất.
“Cô ấy đi rồi”, Mạc Úc Hoa nhìn anh nói.
“Nó đi rồi? Có phải Chỉ An đi rồi không? Kỉ Đình, anh nói đi, em đi cùng anh, anh em mình đi tìm nó về.” Mắt Chỉ Di thoắt đã đỏ hoe, rõ ràng đã ở gần đến vậy, thế mà lại bỏ lỡ.
Kỉ Đình không mảy may lay động, anh chỉ hỏi Mạc Úc Hoa, “Cô ấy nói gì?”.
Trước vẻ bình tĩnh của anh, Mạc Úc Hoa thốt nhiên thấy bất an, cô chỉ im lặng.
“Cậu nói cho tớ nghe đi, cô ấy có bảo gì không?”
“Cô ấy ngồi đây, đốt hết ba điếu thuốc, lúc chuẩn bị rời đi có hỏi tớ một câu kỳ quặc, cô ấy hỏi là, trên đời này liệu có hòn đảo nào chẳng bao giờ chìm nghỉm không.”
Kỉ Đình nghe thấy, cúi đầu hồi lâu.
Chỉ Di hỏi, “Sao anh không đi tìm con bé?”.
Kỉ Đình nhìn Chỉ Di mỉm cười, “Cô ấy hỏi trên đời này liệu có hòn đảo nào chẳng bao giờ chìm nghỉm không, thế nhưng trước nay cô ấy đã bao giờ tin đâu, vậy làm sao mà có được?”.
Kỉ Đình tiễn chân mẹ anh và Chỉ Di ra về, trước khi đi, hai người họ vẫn còn lo lắng nhìn anh, anh chỉ bảo, “Con rất ổn, không sao đâu, không sao thật mà”.
Cứ như thể một cơn mộng mị, bất kể tỉnh rồi có thở than tiếc nuối ra sao, cũng không thể kéo dài thêm giấc mộng lành, cũng chẳng thế đổi thay cơn mộng dữ, anh chỉ có thể bình thản mà tiếp tục cuộc sống bình thường như thể không có chuyện gì xảy ra hết.
Buổi tối hôm trở về nhà, Chỉ Di gọi điện cho anh, “Hình như em làm hỏng mọi thứ thì phải, có lẽ ngay từ đầu em không nên đến”.
“Việc này không dính dáng gì đến em đâu, em đừng nghĩ ngợi nhiều.”
Không phải anh an ủi Chỉ Di cho có, anh và Chỉ An giống như đang ở trong một chiếc bong bóng bảy màu khổng lồ vậy, bốn bề ánh sáng lấp lóa, ngọt ngào tới hư ảo, không thể chống nổi dù chỉ một cú chọc khẽ của bất cứ ai. Kể cả Chỉ Di không xuất hiện, giấc mộng của anh sớm muộn gì cũng tan vỡ mà thôi.
Anh đã dành cả một thời hoa niên để mong đợi cô, ngóng chờ cô, kiếm tìm cô, thế nhưng cô chỉ dành cho anh một khoảng thời gian bằng ba điếu thuốc.
Một tuần sau đó, Mạc Úc Ho