XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/457 lượt.

g giả nhắc nhở bao giờ, hai người họ thân thiết từ thuở bé, tình cảm hiện giờ cũng tốt đẹp, ngoài chút việc đáng tiếc là Chỉ Di không nhìn thấy ra, thì chẳng có cặp nào được xứng đôi vừa lứa như họ nữa. Lúc bị hỏi đến nơi, Chỉ Di trước sau chỉ nói một câu, “Thôi thì tùy duyên vậy”. Thế nhưng tâm tư của cô đối với Kỉ Đình từ khi còn nhỏ đến giờ, ai cũng tỏ tường hết cả, Cố Duy Trinh và Uông Phàm cũng muộn phiền vì việc này lắm, nhưng chẳng biết làm sao, Kỉ Đình trước sau vẫn một mực lặng im, sự im ắng của anh khiến Từ Thục Vân cùng Kỉ Bồi Văn, dù có ý mai mối thật cũng không tiện mở lời. Sau vài lần bố mẹ hai nhà cố tình sắp đặt cho hai người, Kỉ Đình lại càng khách sáo với Chỉ Di hơn, lúc gặp mặt cũng chỉ hỏi han xã giao vài câu cho có.
Lưu Lý Lâm vẫn thường ra mặt chọc tức Kỉ Đình, “Cái thằng tớ đây thế đếch nào cũng biết phân biệt đúng sai hay dở, đồ khốn nhà cậu đang hưởng phúc mà sao lại không biết điều thế nhỉ?”.
Mỗi lần như vậy, Kỉ Đình đều chỉ cười cười, cứ thế mãi, có một lần anh cũng hỏi lại Lưu Lý Lâm, “Sao cậu cứ hy vọng tớ và Chỉ Di đến với nhau thế? Trước đây có bao giờ thấy cậu vô tư, vĩ đại như vậy đâu nhỉ, không khó chịu à?”.
Lưu Lý Lâm liền kéo anh đi uống rượu, Kỉ Đình không uống, chỉ ngồi bên cạnh đốt hết điếu thuốc này tới điếu thuốc khác, đến ngay cả Lưu Lý Lâm – một gã nghiện thuốc chính hiệu cũng phải thốt lên, “Thế mà làm bác sĩ được mới tài, hút thế này không sợ chết hay sao?”. Kỉ Đình cũng chẳng ừ hữ chi cả.
Đến lúc uống đã ngà ngà say, Lưu Lý Lâm liền vỗ vai Kỉ Đình, rồi cất lời thở vắn than dài, “Làm người đúng là khó bỏ mẹ ra, có lúc tớ cũng cảm thấy không biết có nên thoi cho cậu mấy phát không, như thế mới giống thằng đàn ông, thế nhưng đành phải cố nghĩ khác đi, cái thằng khốn nhà cậu ngoài ề à rề rà ra, có lẽ không sai gì hết, không yêu là không yêu thôi, làm đếch có cách nào? Có điều, anh em với nhau tớ cũng phải nói thẳng một câu, chả lẽ cậu định làm hòa thượng cả đời để đợi chờ cô ả Chỉ An à?”.
Kỉ Đình bật cười, “Xưa nay tớ có định chờ đợi bao giờ đâu.”
Lưu Lý Lâm hừ giọng, “Bỏ ngay cái trò giả vờ giả vịt đó đi, tâm tư của cậu với cô ả ra sao, tớ đã nhìn ra từ lâu rồi, cái loại con ngoan trò giỏi như các cậu, chính ra lại thích cái kiểu ương bướng như cô ả. Có điều nói đi cũng phải nói lại, cậu động lòng cũng phải thôi, đàn ông đàn ang nhìn thấy đôi mặt ấy, cặp giò ấy thì…”.
“Được rồi, được rồi, uống quá rồi đấy”, Kỉ Đình lạnh nhạt cắt lời.
“Tớ còn rõ hơn cậu nữa kìa. Con nhỏ Chỉ An này ấy mà, ai yêu nó thì tổn thọ mấy năm đấy.”
“Thôi đừng nói nữa!” Kỉ Đình ấn ly rượu trong tay Lưu Lý Lâm xuống, không cho anh ta uống tiếp, anh ta đâu thèm nghe.
Cuối cùng, trước khi say không còn biết trời đất là gì, anh ta còn lảo đảo chỉ vào Kỉ Đình bảo, “Cũng quái thật cơ, cậu đợi được, cô ấy đợi được, vì đâu mà tớ không đợi được chứ?”.
Kỉ Đình tiễn Lưu Lý Lâm về, anh không nói với anh ta rằng, vĩnh viễn đừng bao giờ tùy tiện nói lời chờ đợi, chờ đợi là thứ xa xỉ vô cùng. Trong phim, chỉ cần thay đổi cảnh, trên phụ đề xuất hiện vài dòng chữ nhỏ, 20 năm sau, sau đó hồng nhan biến thành tóc bạc da mồi, hết thảy đều có kết cục, nhưng đời người thì sao, chỉ dăm ba năm thôi, nhưng mỗi giây mỗi phút đều phải chính mình trải nghiệm, một đời đằng đẵng làm sao.
Anh chưa hề nghĩ đến việc chờ đợi.
Anh dần dà đã không còn cự tuyệt các cuộc hẹn hò, xem mặt mà bố mẹ, bạn bè cùng những người đồng nghiệp nhiệt tình ra tay sắp đặt. Trong số những người con gái ngồi trước mặt anh, có công chức nhà nước, có nhân viên công ty nước ngoài, có luật sư, có ký giả, kẻ thông minh lanh lợi, người mềm mỏng ôn hòa, hoặc ngọt ngào êm dịu, chẳng thiếu kiểu người gì. Anh cứ đúng hẹn là có mặt, một nửa linh hồn lơ lửng giữa không trung, mỉm cười ngắm nhìn một nửa còn lại, gật đầu, trò chuyện, rồi tạm biệt… Cuối cùng, anh lại tự hỏi mình, “Họ là ai vậy?”.
Không biết bắt đầu từ khi nào, đến bệnh viện nơi anh làm việc cũng bắt đầu dấy lên những lời đồn đại hoang đường: bác sĩ Kỉ ở khoa Ngoại có vẻ là người đồng tính, nếu không vì đâu gần ba mươi tuổi đầu, vẫn chẳng thấy cô nàng nào bén mảng tới?
Nghe người khác kể lại, anh chỉ thấy buồn cười. Anh biết rõ mình chưa từng nghĩ đến chuyện sống độc thân, có điều chưa thấy ai phù hợp, đúng là thế thật, chưa có một ai.
Có đôi khi anh vô thức bước ngang qua con đường nhỏ trong khu tập thể giáo viên cũ, chậm rãi ghé chân qua góc nhỏ, thảm cỏ ấy vẫn hệt như xưa, một lần, anh trông thấy có đứa trẻ con ngồi vẽ cảnh vật, dáng người gầy gò, chăm chú, tập trung vô cùng. Anh đứng tần ngần nơi đó hồi lâu, rồi lại quay bước trở về nhà.
Buổi tối hôm ấy, mẹ anh phát hiện anh ở trong thư phòng rất lâu, lúc bước qua, chỉ thấy anh đang đọc một cuốn sách đã rất cũ bàu trên giá của mình, bà liếc mắt, trang đang lật giở hóa ra là bài Giá Cô Thiên.
“… Mộng trung vị tỉ đan thanh kiến… Nhân gian cửu biệt bất thành bi.” (1)
Chú thích:
(1) Người trong mộng mịt mờ hơn tranh vẽ. Ly biệt lâu ngày, nỗi sầu rồi cũng phai nhạt dần.