Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/456 lượt.

ng thương này, anh ta sợ nếu kinh động đến bố mẹ cô, sẽ khó lòng giải thích, nên chỉ đành vụng về vỗ khe khẽ vào lưng cô, để mặc cô nước mắt đầm đìa. Đến khi cô bình tâm trở lại, anh ta mới đỡ cô ngồi xuống, ngần ngừ một hồi, cuối cùng vẫn chìa tờ tạp chí mang theo người đến, Chỉ Di không nhìn thấy, nhưng anh ta thì trông rõ mồn một nhân vật trên tờ bìa cuốn tuần san dành cho đàn ông nổi tiếng toàn quốc ấy, cô gái xinh đẹp với vầng hào quang tỏa rạng đó vẻ nửa cười nửa không, đôi mắt phượng dường như vô tình nhưng lại cuốn hút ghê gớm, góc phía dưới tờ tạp chí là một dòng chữ nổi bật, “Bữa đại tiệc thị giác của Cố Chỉ An”, giờ trang ruột bên trong, ngoài tấm ảnh khổ lớn chụp nhân vật chính ra, còn có hẳn bài giới thiệu tường tận, nào những lời lẽ bình thường kiểu “Triễn lãm tranh cá nhân của Cố Chỉ An – họa sĩ tranh sơn dầu mới nổi – đã được khai mạc gần đây, thu hút sự chú ý của đông đảo giới chuyên môn”, lại còn có cả mấy lời ca tụng rất kêu kiểu “Tranh của cô đích thực là thứ mỹ thuật diệu kỳ, còn cô lại là một tác phẩm nghệ thuật của Chúa Trời”, đương nhiên cũng nhan nhản những câu khuếch khoác như “Rất nhiều nhân vật cự phú giấu tên đã theo đuổi không biết mệt mỏi, nhưng ngàn vàng khó đổi nụ cười giai nhân”.
Anh ta đọc rành rọt từng câu từng chữ, Chỉ Di lặng thinh lắng nghe. Cuối cùng, cô đòi anh ta đưa tờ tạp chí, làm theo chỉ dẫn của anh ta, cô dùng ngón tay rờ khẽ vào tấm ảnh của Chỉ An, loại giấy in dày, mịn bóng, hơi mát lạnh, Chỉ An, em gái của cô.
“Anh ấy có biết không?”
Lưu Lý Lâm khựng lại một chút, rồi lập tức phản ứng, “Không, anh vẫn chưa nói gì với nó, nó ít xem mấy kiểu tạp chí thế này lắm”.
“Thế à?” Tay Chỉ Di vẫn chưa rời khỏi tờ tạp chí, sau đó, dưới ánh mắt chăm chú của Lưu Lý Lâm, cô nâng tay lên, lấy hết sức lực xé toạc tờ bìa cuốn tạp chí dày cộp ấy, cho đến khi nó biến thành từng mẩu vụn.
Buổi tối, Kỉ Đình về nhà ăn cơm, gia đình anh thường không quen nói chuyện trong bữa ăn, bởi vậy trước nay họ cứ bày biện đủ thứ xong xuôi rồi im lìm dùng bữa. Bỗng nhiên Từ Thục Vân đột ngột thở dài một tiếng, Kỉ Đình cùng bố anh đều liếc nhìn, thấy trong ánh mắt bà có nét lạ lùng, anh liền buông bát, “Mẹ, sao thế ạ?”.
“Chiều nay mẹ ra ngoài mua ít đồ, gặp dì Uông Phàm ở ngay cổng trường, tiện miệng hỏi han tình hình Chỉ Di dạo này ra sao, mắt mũi dì đỏ hoe, bảo là đợt vừa rồi họ hàng có giới thiệu cho con bé một đối tượng khá lắm, người ta cũng vừa ý với con bé, nhưng nó cũng chỉ đi gặp một lần, dì Uông Phàm khuyên nó là duyên phận đến thì không nên bỏ qua, thế mà nó nhất quyết bảo, đời này kiếp này nó không lấy ai hết. Con bé ngoan ngoãn là vậy, đáng tiếc lại đến nông nỗi này…”
Kỉ Đình không nói, chỉ cắm cúi ăn tiếp, một lúc sau, vẫn không có cách nào né tránh được ánh mắt âu lo của mẹ, “Mẹ, cuối cùng là mẹ định nói gì với con?”.
Từ Thục Vân bảo, “Con trai à, không phải mẹ định can thiệp vào việc của con đâu. Có điều, tuy dì Uông Phàm của con không nói ra miệng, nhưng tâm tư của em Chỉ Di ra làm sao, mấy người chúng ta đều rõ quá rồi, con cũng còn trẻ nít gì đâu, mẹ không hiểu nổi, hai đứa từ tấm bé rõ ràng rất hợp nhau, vì sao lại không thể đến với nhau được chứ, chẳng lẽ con cứ định phí hoài cả đời này như thế hay sao?…”.
“Mẹ không phải nói nữa đâu ạ.” Kỉ Đình lạnh lùng ngắt lời bà, lúc này Từ Thục Vân mới đột ngột nhận ra, vì sao trước nay bà chưa bao giờ cảm thấy đằng sau thái độ ôn tồn, điềm tĩnh của cậu con trai lại là vẻ lạnh lùng đến vậy. “Chỉ Di có quyền quyết định tương lai của cô ấy. Còn con, con chỉ có thể nói rằng, việc tình cảm đâu phải kiểu không phải thế này sẽ là thế kia, đúng là tình cảm giữa con và Chỉ Di trước nay rất tốt, chính vì thế mà con càng không thể làm tổn thương cô ấy. Con đã lớn bằng ngần này rồi, cũng có suy nghĩ tính toán riêng, mẹ không phải bận tâm đâu ạ.”
“Làm sao mẹ lại không bận tâm cho được, mẹ có mỗi con là con trai thế này…” Từ Thục Vân lắc đầu.
Kỉ Bồi Văn vỗ vỗ vào tay vợ, “Ăn cơm thôi nào, đời cua cua máy, đời cáy cáy đào, anh cũng tin là tự Kỉ Đình biết mình đang làm gì”.
Lúc này, Từ Thục Vân mới chịu thôi.
Kỉ Đình mỉm cười gắp thức ăn cho mẹ, rồi lại cúi đầu ăn cơm tiếp, miếng ăn nhạt nhẽo tựa nhai rơm. Việc mẹ bảo thực ra anh cũng đã nghe Lưu Lý Lâm kể lại, anh không nói với mẹ thôi, chứ dạo gần đây, Chỉ Di thi thoảng lại tìm gặp anh, số lần gọi điện thoại cho anh cũng bắt đầu nhiều lên. Mấy hôm trước, anh vừa mới hết giờ làm đã nhận được ngay điện thoại của cô, cô bảo muốn đi đến tiệm thẩm mỹ để gội đầu, thế nhưng quãng đường từ nhà cô đến tiệm thẩm mỹ lại đang sửa sang, một mình cô không đi nổi, bố mẹ cô lại bận bịu không có thời gian, nên cô hỏi anh có rảnh không, muốn phiền anh đưa cô đi.
Lúc đầu Kỉ Đình cũng hơi băn khoăn, nhưng nghĩ đến mắt mũi cô như thế, đúng là cần người chăm chút thật, với lại cô đã gọi điện cho anh, thôi thì coi như anh em hàng xóm láng giềng quan tâm đến nhau, không tiện từ chối, vậy nên anh cũng đưa cô đi.
Không ngờ việc sửa sang đầu tóc của con gái lại mất thời gian đến vậy