Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134453

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/453 lượt.

bay về phương nào, khoảnh khắc ấy, anh tha thiết muốn biết, rằng loài chim trên trời kia dõi mắt xuống đây, liệu có nhìn thấy anh lúc này đang ngẩng đầu ngắm trời cao?
Tận đến lúc tầng không xanh xanh ấy dần dà phai sắc, ánh nắng sớm mai bắt đầu chiếu xuống, anh mới đánh xe về đậu ở bãi đỗ dưới tầng. Không biết có phải vì dạo này hơi mệt mỏi, lại cả đêm không ngủ, nên bỗng nhiên anh thấy hơi nhức nhức bên trán, anh bước vào đầu cầu thang, ánh mắt quét một lượt, đột nhiên trông thấy một bóng dáng, trong phút chốc, anh sững đơ cả người.
Chủ nhân của bóng dáng gầy guộc ấy có mái tóc ngắn hơi lộn xộn, lúc gió lùa qua, mái tóc ngắn ấy hơi phất lên, lộ ra những đường nét của gương mặt nhìn nghiêng dường như đã từng quen biết.
Anh không biết mình vui hay buồn, đến ông trời rốt cuộc cũng đã phát hiện nỗi cô độc sắp ngập tràn của anh hay sao?
“Chỉ… Di à?”
Người trước mặt nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc đã ngoảnh mặt lại, dung nhan trắng trẻo xinh đẹp, đôi mắt mông lung, không phải Chỉ Di còn có thể là ai? Có điều mái tóc huyền phủ bờ vai đã không còn nữa.
Biết rõ là cô không nhìn thấy gì, nhưng Kỉ Đình vẫn quay mặt sang một bên, anh không biết liệu mình có kìm nén nổi dòng nước nóng cứ chực trào lên trong mắt không, đầu óc váng vất. Cứ như thể người bệnh hấp hối sắp chết cuối cùng cũng được ban cho một liều thuốc đặc hiệu đủ để ra đi yên ổn, vừa mừng vui điên dại lại vừa lo lắng sợ hãi, không biết bản thân mình có đủ phúc đức để gặp vận đỏ đến thế hay không, đang định uống ực vào thì bỗng nhiên được nói cho biết hôm nay là ngày Cá tháng tư. Thế mà tưởng thật, hoang đường mà tàn khốc quá!
“Anh về rồi đấy à?” Cô mỉm cười trong trẻo, hoàn toàn không hay biết bên cạnh đã có người từ chín tầng mây rơi xuống đất.
“Ừ”. Cô nghe thấy anh đáp qua loa một tiếng.
“Không nhận ra em nữa chứ gì?” Cô nghiêng đầu cười với anh, mới lúc nào thôi, nụ cười này còn quen thuộc biết bao nhiêu.
“Sao thế? Tóc của em…” Anh cố gắng tỏ ra thoải mái, nhưng lời thốt ra khỏi miệng mới thấy cứng ngắc.
Chỉ Di đã nghe thấy, nụ cười trên môi cô tắt ngấm, “Em cứ tưởng anh sẽ thích.”
Đúng là chẳng ích gì, Kỉ Đình nhìn lên trời, hít một hơi thật sâu, cuối cùng, ánh mắt vẫn nhòa đi, anh ôm choàng lấy cô gái nhỏ đang thảng thốt không yên trước mặt vào lòng, giống như ôm chặt lấy một bản thân thứ hai vậy, “Làm sao em lại không tỉnh táo ra được đôi chút hả?”.
Cô không nghe thấy lời của anh, chỉ rón rén vùi mặt vào trước ngực anh. Đã bao lâu rồi anh không ôm cô? Không được thở, không được thở! Đến thở thôi cũng sẽ làm tan mất giấc mộng này.
Cô mải mê bươn bải giữa dòng xoáy hạnh phúc ấy, sau đó nghe thấy một giọng nói vang lên bên tai, “Chỉ Di, cô ấy sắp quay về đấy!”.
Cuối cùng, dòng xoáy của cô cũng sụp xuống, ngỡ là dòng nước ấm quen thuộc, thế mà, hóa ra lại lạnh đến thế, thật quá lạnh!






Ngọc vỡ
Suốt nhiều ngày, Kỉ Đình tan ca xong đều không vội trở về nhà ngay, có khi anh ở lại bệnh viện rất muộn, có lúc lại đánh xe bừa đến một chỗ nào đó trầm ngâm một mình, thi thoảng lại cùng Lưu Lý Lâm đến một quán bar ngồi đến nửa đêm, như lúc này đây. Bởi đã quá rõ tửu lượng của mình, anh không hề gọi rượu, trước nay anh chưa từng buông thả bản thân trước mặt người lạ, cho dù lúc này có bóng đêm che chắn. Anh chỉ đốt thuốc liên tục, hết điếu này đến điếu khác, chưa đầy ba tiếng đồng hồ, chiếc gạt tàn trước mặt đã đầy đầu mẩu thuốc, xung quanh hoan lạc điên cuồng, chẳng liên can đến anh, anh chỉ đang nhớ đến một người. Tất nhiên cũng có người đến bắt chuyện, phần nhiều là nữ, nam cũng có, ai nấy đều hỏi một câu, “Uống với nhau một ly nhé, sao lại có một mình thế này?”. Anh khéo léo khước từ, sau đó cũng tự hỏi bản thân, vì đâu anh chỉ có một mình thế này?
Lúc Lưu Lý Lâm ngồi xuống bên cạnh anh, anh mới bỏ điếu thuốc xuống, khẽ cười cười.
“Cười cái gì?”Anh chàng Lưu Lý Lâm lúc này không có tâm trạng cợt đùa gì hết.
“Tớ đang nghĩ, ai trong số các cậu sẽ tìm đến đây đầu tiên, quả nhiên là cậu.”
Cùng với tiếng mở khóa khẽ vang lên, đèn phòng anh đột nhiên bật sáng, việc ấy khiến người đang quen với bóng tối là anh nhất thời không thích ứng kịp, phải che hờ mắt, giữa màn ánh sáng chói mắt ấy, anh trông thấy mẹ anh đang vận đồ ngủ đứng ngay ở cửa phòng, ngay phía sau là bố anh.
“Khuya khoắt thế này rồi, còn tìm gì thế con?”Cái lạnh se sắt buổi tinh mơ làm Từ Thục Vân khẽ ho vài tiếng, bà bóp trán khẽ giọng hỏi cậu quý tử.
“Con làm bố mẹ thức giấc ạ? Con xin lỗi, bố, mẹ, có một tập hồ sơ bệnh nhân tự nhiên con không tìm thấy đâu cả, con sẽ để ý nhẹ tay một chút, bố mẹ vào ngủ đi ạ.”
Nói rồi anh lại tiếp tục việc đang làm dở, mấy giây sau, anh phát hiện bố mẹ vẫn lẳng lặng đứng ở cửa nhìn anh, không hề có ý định rời bước.
Anh cúi đầu nghĩ ngợi một lúc, đến lúc ngẩng lên, gặp ngay ánh mắt của hai vị thân sinh, không ai nói năng gì, thứ im lặng kiểu ai nấy đều hiểu rõ nhưng không chịu nói ra lời.
Cuối cùng, chính Từ Thục V