XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Minh và Hoàng Hôn

Bình Minh và Hoàng Hôn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 134443

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/443 lượt.

bật cười, “Lý trí ư?Bố ạ, con đâu phải là bố. Bố có hẳn cái lý trí đáng lấy làm tự hào, có thể quên bẵng người mình từng yêu để bình thản sống hết kiếp này, ngay đến cả việc bà ta một thân một mình chết nơi đất khách quê người bố cũng có thèm ngó ngàng chút nào đâu, cũng được, có lẽ là giây phút cuối cùng ấy, bố cũng chẳng còn quan trọng gì với bà ta nữa. Con chỉ muốn hỏi một câu thôi, cả đời này, bố đã thực sự làm việc gì bố muốn làm, đã từng yêu người bố muốn yêu bao giờ chưa, bố đã từng thấy vui vẻ bao giờ chưa? Nếu lý trí khiến con sống cả đời này giống bố, thế thì con cần lý trí làm gì chứ?”.
Kỉ Bồi Văn mặt mũi thoắt trắng bợt, toàn thân run rẩy dữ dội, không biết là vì kiềm chế cơn giận hay thứ cảm xúc nào khác, tay ông run run chỉ ra phía cửa chính, hồi lâu mới nói thành lời, “Một là quên hẳn nó đi, sống cho tử tế, còn nếu không, cút xéo! Tao coi như không có con trai, khuất mắt trông coi là xong!”.
“Anh nói linh tinh cái gì thế?” Từ Thục Vân giữ chặt lấy tay chồng, “Anh không cần con trai, nhưng em cần, chúng ta có mỗi một mụn con này thôi”.
Kỉ Bồi Văn mặc kệ vợ nước mắt ngắn dài, vẫn trừng trừng nhìn Kỉ Đình như cũ, “Tao chưa nói hai lời bao giờ cả”.
Kỉ Đình gật đầu, quay người nhấc chiếc lọ Quân Dao cổ nhỏ trên giá bày đồ cổ bên cạnh, từ tốn đặt ngay ngắn trước mặt, sau đó thẳng tay gạt xuống nền nhà.
Món đồ sứ vỡ tan tành, giữa thời khắc sáng sớm tinh mơ bốn bề lặng phắc này, âm thanh ấy đủ để người ta phải rụng rời hồn phách. Giữa bầu im ắng đáng sợ sau tiếng vỡ váng trời ấy, anh xoay người lại nhấc chỗ hành lý đã chuẩn bị xong xuôi từ trước đó.
“Con xin lỗi bố mẹ.”
Căn nhà của Kỉ Đình ở bên ngoài đã bị cho thuê từ hai năm trước, vừa mới bỏ đi khỏi nhà bố mẹ, giữa lúc bối rối, anh cũng không tiện chấm dứt hợp đồng với chủ cho thuê ngay, nên mấy ngày gần đây, anh đều ở trong khách sạn ngay gần bệnh viện. Ắt hẳn đã bị cậu con trai làm cho đau lòng quá đỗi, tận đến trước lúc anh lên máy bay tới thành phố G, bố mẹ vẫn chưa mảy may gọi điện cho anh lấy một lần, tất thảy những gì xảy ra lúc tờ mờ sáng hôm ấy, cũng giống hệt như chiếc lọ cổ hẹp màu xanh chạm khắc tinh xảo, đã vụn vỡ dưới gót chân anh, anh giẫm lên đống mảnh vụn ấy bước đi, đau đấy, nhưng không hề muốn quay đầu lại.
Ngày thứ hai kể từ khi anh đặt chân đến thành phố G cũng là ngày cuối cùng triển lãm tranh của Chỉ An mở cửa, ở trung tâm nghệ thuật trung ương Lục Địa, anh trông thấy thật nhiều tranh vẽ và thật nhiều người, chỉ không thấy cô đâu cả. Có lẽ cô cũng đã từng ghé qua đây, dừng lại đôi chút giữa bao nhiêu người cùng bao ánh đèn loa lóa vây bọc, ánh mắt anh dõi theo cũng chẳng thể bắt được bóng dáng cô, anh chỉ đành đứng lặng hồi lâu trước bức họa của cô, tấm nào anh cũng ngắm nghía thiết tha, anh tưởng tượng xem chúng được sinh ra như thế nào dưới bàn tay cô, hoặc giả ngón tay cô đã từng ve vuốt chúng thế nào, ánh mắt cô đã ngừng lại trên mỗi bức tranh thế nào, cứ thế, mỗi bức tranh trước mắt anh đều có một sinh mệnh riêng.
Tranh của cô giống hệt như chính cô vậy, đằng sau vẻ rực rỡ chói ngời ẩn giấu cái lạnh lẽo cùng nỗi thắc thỏm không yên. Anh gắng sức nắm bắt từng chút tâm tư nhỏ bé của cô thông qua những bức tranh ấy, từ một cô gái trẻ măng một thân một mình phiêu bạt xa nhà đến một nữ họa sĩ sơn dầu danh tiếng thoắt nổi như cồn, mỗi bước đi, cô đã trải qua ra sao, sướng vui hạnh phúc hay vẫn cô độc, liệu cô đã tìm thấy một hòn đảo để yên tâm ngơi nghỉ hay chưa?… Một nhân viên phòng triển lãm nhã nhặn bước tới bên anh, lịch sự nhắc anh đã đến giờ bắt buộc đóng cửa, anh quay người, mới ngỡ ngàng nhận ra trong phòng triển lãm mênh mông mà vắng vẻ ấy, chỉ còn trơ lại mỗi mình anh. Anh cười cười với người nhân viên kia, vẻ xin lỗi, rồi bước ra ngoài, trên nền đá cẩm thạch bóng loáng soi rõ hình người, anh nghe thấy tiếng chân của chính mình cứ vang vang phía sau.
Buổi tối là bữa thù tạc mà Mạc Úc Hoa dành riêng tiếp anh. Trong mấy năm kể từ khi rời khỏi bệnh viện thuộc Đại học G, trong số bạn bè đồng nghiệp cũ, anh chỉ còn giữ liên lạc với một mình cô, số lần gặp gỡ của hai người tuy không nhiều, bất quá cũng chỉ là người này đến thành phố người kia công tác, rảnh chút thời gian thì ăn với nhau bữa cơm, bình thường cũng chẳng mấy khi gọi điện, đa phần cũng chỉ là tham khảo hoặc trao đổi ý kiến xung quanh các vấn đề chuyên môn, nhưng có lúc họ cũng hỏi han tình hình gần đây của nhau. Vậy nên anh cũng biết, Mạc Úc Hoa đến bây giờ vẫn cô đơn lẻ bóng.Ngồi với nhau đươc một lúc, anh nhìn cô rồi chẳng nén nổi thở than, “Tớ vẫn nhớ cậu bằng tuổi tớ, suy cho cùng cậu cũng là thân gái, đã đến lúc phải tính cho bản thân mình rồi đấy, đừng có làm mình lỡ dở”.
Mạc Úc Hoa chỉ cười, “Cái điều ấy cũng áp dụng được với cậu đấy”.
Kỉ Đình tự mình mai mỉa, “Phải rồi, suýt chút nữa tớ quên bẵng là mình cũng chẳng khá khẩm gì hơn, làm gì có tư cách nói cậu”.
Mạc Úc Hoa lắc đầu, “Không phải thế, tớ với cậu khác nhau, ít nhất cậu còn có kỉ niệm… Mà thôi, đừng nói chuyện này nữa, trông dáng vẻ của cậu, chắc hôm