Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.

họ đi, thực ra là vì ở cửa trước đã có người của anh ta chờ sẵn, bố trí xong hết, nếu không phải Tiểu Lục bỗng dưng xuất hiện thì đêm đó Tần Tang chắc đã cùng A Lâm phải nằm dưới anh ta, vui thú một đêm.
Nhưng nể tình Tần Tống, thôi cũng được.
Tối đó là một đêm hiếm khi anh ta ngủ một mình từ sau năm mười bốn tuổi, trong mơ cứ chà xát lòng bàn tay, ở đó… sau khi cô nắm tay cứ thấy có chút khác lạ. Cảm giác tê dại lan tỏa, tận vào tim.
Không ngừng gọi tên cô, như thể làm thế sẽ gần gũi cô hơn. Cô người mẫu kia có lẽ bị vẻ mặt của anh ta làm cho sợ hãi, ngoan ngoãn ngồi ăn, không dám chọc đến. Anh ta đang buồn bã chán nản, thấy cô nhẹ nhàng đi ngang, tiến về nhà vệ sinh. Tà váy trắng như vô tình cố ý lướt qua tim anh, ngưa ngứa.
Tổng cộng mới gặp cô lần thứ hai, sao lần nào cũng muốn đè cô xuống nhỉ?
Ma quỷ sai khiến đi theo cô. Cô vào nhà vệ sinh, anh ta dựa vào tường hút thuốc đợi. Tuy không biết phải nói gì.
Cô nàng này diễn kịch cũng khá, không lộ chút sơ hở. Anh ta cũng đùa với cô thôi, nhưng nghe cô dịu giọng hỏi “Được không?”, trái tim tự nhận đã được hun đúc thành gang thành thép của Châu Yến Hồi bỗng thấy tê dại, bao năm nay anh ta thử qua bao lần với bao người, nhưng chưa từng có cảm giác này.
Nhìn nụ cười ngọt ngào và dáng vẻ sốt ruột muốn đi ngay của cô, anh ta không kìm được muốn chọc cô. Lý Vi Nhiên và Tần Tống từ nhỏ lớn lên bên nhau, vừa cùng dòng máu lại tình cảm thắm thiết, nếu trở mặt vì cô nàng này, chắc chắn sẽ gây là bão tố cả thành phố. Kết quả cuối cùng, e rằng sẽ bị tư lệnh Trương nhà họ đánh cho lăn lóc, không ai có được.
Ngoài Châu Yến Hồi ta ra.
Tần Tang, Tần Tang.
Ánh mắt anh ta thoáng vẻ kỳ lạ, lẩm bẩm, em tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, vì tôi nhận ra tôi sắp không kiềm chế nổi nữa.






Tiểu Bạch nhà họ Trần
“Dựa nhau mà sống”, có thể dùng để hình dung mối quan hệ của Trần Ngộ Bạch và Trần Thế Nhàn.
Nhà họ Trần vốn là đại gia tộc ở thành phố C, di dân ra nước ngoài từ lâu, sau khi phát triển thành công lại chọn quay về quê hương, một lòng vì nước. Trần Ngộ Bạch là con trai một của Trần Thế Cương, người đứng đầu gia tộc, nên đã trải qua bao vất vả khó nhọc, và tính khí kỳ cục của anh khiến anh càng ít nói, khó chịu. Anh dần dần trở thành một thiếu niên lạnh lùng, ngoài một người khác cũng kỳ lạ trong gia tộc – cô Trần Thế Nhàn, thì anh không tin một ai cả, không yêu ai cả.
Nên cô em họ vừa quê mùa vừa ngốc nghếch An Tiểu Ly, trong quãng đời dài dằng dặc của anh, luôn bị Trần Ngộ Bạch ghi hận.
Trần Thế Nhàn sau khi đoạn tuyệt với gia đình, trước khi Trần Ngộ Bạch ra nước ngoài du học, anh từng đi đến thành phố R. Lúc đó anh vẫn là đại công tử của Trần Thị, ra ngoài là có tài xế và một đám bảo vệ đi theo, ngồi trên xe siêu sang đợi cô ra ngoài.
Vô tình hay cố ý mà mọi chuyện xảy ra từ trước tới nay, anh đều cho rằng nó nằm trong lòng bàn tay mình, đến buổi sáng nóng nực đó, trên đường đến phòng họp, trợ lý theo anh đã sáu năm đang báo cáo nhanh mọi việc xảy ra trong ngày. Cuối cùng, người trợ lý tinh nhanh giỏi giang chớp mắt, trong giọng nói có một vẻ thoải mái lạ lùng: “Bó hoa ngài đặt đã được vận chuyển bằng đường hàng không đến sáng nay, quà cũng gói xong rồi, bữa tối có nến đặt ở ‘Thịnh Thế’ ạ?”.
Trần Ngộ Bạch ngừng phắt lại, khiến trợ lý giật mình.
“Mang hoa và quà đến chỗ Linda, bữa tối hủy bỏ!”, trầm tư một lúc, nụ cười ban sáng của Trần Ngộ Bạch mất đi, anh lạnh lùng dặn.
“Hả?”, trợ lý rất sửng sốt, những chuyện này chẳng phải là một món quà bất ngờ dành cho cô thư ký vừa mới tốt nghiệp hôm nay ư? Anh ta còn tưởng sếp lần này đã động lòng thật sự với cô nàng thú vị đó rồi sao, sao lại tìm Linda để xả giận nhanh như vậy?
“Bảo Linda, tối nay đến chỗ tôi đợi”, nói xong Trần Ngộ Bạch đẩy cửa phòng họp, có vẻ thô lỗ.
Cuộc đời anh chỉ có thể do mình anh kiểm soát, An Tiểu Ly, người phụ nữ anh tuyệt đối không thể cưới, sao có thể phí tâm tư cho cô được?
Đạo lý càng chìm đắm càng sâu, Trần Ngộ Bạch hiểu, nên anh quyết định: rút lui.
Vừa vào trong Linda đã lao tới, tóc ướt đẫm xõa tung, cơ thể quyến rũ tỏa mùi hương sau khi tắm, mặc một cái áo khoác tắm màu trắng. Gương mặt đang cười vừa ngọt ngào vừa tươi trẻ.
“Anh lâu quá lâu quá lâu quá… rất nhiều ‘lâu quá’ không nhớ tới người ta rồi!”, cô ta kéo dài giọng nũng nịu oán trách, bám riết trên người anh như gấu Kaola. “Nhưng hoa rất đẹp! Bộ quà gấu Teddy cũng rất đáng yêu!”, cô gái chủ động chu đôi môi đỏ ra, Trần Ngộ Bạch lại lạnh nhạt quay đi, tránh né, Linda bĩu môi làm nũng: “Đáng ghét!”.
Vẻ mặt Trần Ngộ Bạch càng lúc càng lạnh.
Từ lúc quyết định không tham dự lễ tốt nghiệp của An Tiểu Ly, tim anh cứ rối bời, cô ngốc đó thấy Tiểu Ngũ với Tần Tang, có phải lại quay mặt đi và cau mày, liệu khi chụp hình có nhìn quanh quất tìm kiếm, mong anh tới kịp?
“Anh đang nghĩ gì thế?”, Linda chớp đôi mắt to, dè dặt hỏi. Cô ta nhận ra, Trần Ngộ Bạch đã thay đổi. Núi băng trong mắt a