Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
n gỡ ngón tay anh ra đùa nghịch, “Em đã từng nói với anh chưa nhỉ?… Thực ra em hình như, có lẽ, có thể, chắc là… cũng yêu anh…”, cô càng nói giọng càng nhỏ, rồi co mình xuống phía dưới. Anh ngớ ra, lòng cuộn trào, sau đó kéo cô lên, nhưng cô đã ngủ say.
Cả đêm cô cứ gọi “Trần Ngộ Bạch”, không ngừng. Còn Trần Ngộ Bạch cũng luôn chìm đắm trong trâm trạng xót xa khó tả. Cúi xuống ngắm cô ngủ yên ngon lành, mãi sau, đến khi ngọn gió ban mai mát mẻ thổi tung rèm cửa, trong phòng mát hẳn, anh bất giác đưa tay ôm chặt lấy cô, mới phát hiện ra rốt cuộc mình bị sao.
Yêu chiều. Cảm giác yêu chiều khi một người đàn ông sau khi yêu một người phụ nữ, muốn đối xử tốt mãi mãi với cô ấy.
Ánh mắt anh yên tĩnh trong màn đêm, khóe môi nở nụ cười. Đưa tay lau nước bọt cho cô gái trong lòng, hôn lên mũi cô, cơn buồn ngủ kéo đến, ngon lành đẹp đẽ.
Sân bay.
Tần Tống dựa vào cây cột ở cửa vào, ngơ ngần nhìn Tần Tang đang đi tới.
“A Tống?”, Tần Tang cười, huơ tay trước mặt cậu, “Nghĩ gì vậy?”.
Tần Tống hoàn hồn, cười gượng, “Không sao, đi thôi”, cậu đón lấy valy nhỏ của Tần Tang, đi tới quầy làm thủ tục.
Mới được vài bước, cậu bỗng dừng lại, kéo tay cô, nhìn cô chăm chú, gương mặt có vẻ do dự.
Tần Tang quay lại nhìn cậu, cười nhẹ, bị cậu kéo vào trong lòng. Cậu cúi đầu, cô không tránh né, môi hai người chạm vào nhau.
Đầu lưỡi ấm nóng của cậu tách môi cô ra, cuốn môi cô vào và mút mát, cậu hơi nóng người, không hề để ý đến đây là đâu.
“85”, kết thúc, cậu ngẩng lên, nhìn đồng hồ đeo tay, quyến luyến liếm môi cô rồi khẽ nói.
Tần Tang vẫn mỉm cười, “Cái gì?”.
“Mạch đập của em”, Tần Tống buông tay nãy giờ túm lấy tay cô, đôi mắt đẹp buồn bã cụp xuống, “Anh tự nhủ, nếu vượt quá 100, anh sẽ bất chấp tất cả, đưa em đi Nhật gặp ông bà nội anh, đính hôn, kết hôn… Cho dù có lỗi với anh ấy, anh cũng chấp nhận”.
“Đi đi!”, im lặng một lúc, cậu bỗng hét lên như một đứa bé, bực bội vò tóc, bất mãn nhe răng ra với côi, “Đứng đờ ra đó làm gì?! Không lẽ còn muốn nghe anh chúc phúc em?”.
Trong mắt cậu như có ánh sáng lấp lánh, tự cậu cũng phát hiện ra, quay mặt đi vẻ không tự nhiên, “Em nằm mơ…”
Chưa nói xong, sân bay bỗng có tiếng ồn ào, lối ra máy bay bị một đám người mặc âu phục màu đen chắn lối, bên trong những người đã đi vào đang lùi ra, mọi người đều không biết tại sao lại bị chặn sân bay, bàn tán không ngớt.
Tần Tống mới nhìn đã biết là nhân viên bảo vệ của Lương Thị, nhún vai, “Toi, Hello Kitty cuối cùng đã ra oai rồi, anh phải đi nhanh thôi”.
Tần Tang cười khẽ, vẫy tay với cậu rồi kéo valy ra ngoài.
Sau lưng tiếng người ồn ào, chân cô nhẹ bẫng, càng đi càng xa. Trong dòng người đông đúc chen chúc, vẻ mặt bình thản của Tần Tống mất dần, nhìn theo bóng cô, im lặng.
Tần Tang khó khăn lắm mới ra tới cửa, qua dòng người hỗn loạn, cô nhìn thấy một người đàn ông nhảy xuống từ chiếc Land Rover vừa thắng gấp, trong lúc hoảng loạn anh hụt chân, ngã nhào xuống nhưng vội vàng bò dậy, kéo lại áo khoác mặc trái, loạng choạng lao vào trong.
Tần Tang cúi thấp đầu, theo dòng người ra ngoài, quả nhiên Lý Vi Nhiên mải lo chạy vào trong, không nhìn thấy cô.
Mọi người tưởng sân bay có vụ đánh bom hay xảy ra chuyện khủng bố gì đó nên rất đồng lòng phá tan bức tường của các nhân viên bảo vệ, lao vào trong, hành lý của Tần Tang bị xô đẩy văng ra, cô một mình chạy ra, vẫy xe taxi, nghĩ gì đó lại chạy ngược vào trong. Tìm một người mặc áo đen trông ngốc nhất, cô vỗ vai anh ta, nhón chân lên hét vài câu gì đó.
Trong đám hỗn loạn, người đó ngớ ra, cô vội bỏ chạy.
Phía sau, người kia ấn vào tai nghe, hét lên: “Tần tiểu thư mà Ngũ thiếu gia muốn tìm đang ở ngoài sân bay”, vừa hét vừa chạy theo, mấy lần bị người ta đâm vào, loạng choạng suýt té.
Trong cảnh gần như phim hành động đó, Tần Tang cười to suốt đoạn đường, nhảy lên taxi, lao vút đi trong tiếng gào thét càng lúc càng gần của đám người đuổi theo.
“Cô ơi đi đâu?”, tài xế hỏi.
Tần Tang chưa kịp trả lời, chỉ bảo ông ta cứ chạy thẳng. Cô ngồi vững lại mới cảm thấy điện thoại di động đang rung lên trong túi, có tin nhắn chưa đọc.
Cầm lên xem là Diệp Thụ, một tiếng trước gửi tới, chỉ là cô không để ý.
“Mẹ tưởng nếu biến thành công chúa sẽ gần hơn với hạnh phúc. Không phải không cần con, chỉ là mẹ chưa thể biết trước ngày hôm nay. Tang Tang, mẹ rất xin lỗi, nhưng thật sự mẹ rất yêu con”.
“Cô ơi, đi đâu?”, tài xế vừa chạy vừa hỏi lại.
“Chọn đường xa nhất đi một vòng, rồi quay lại sân bay”, nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài, ánh mắt Tần Tang lộ vẻ chua xót, ra sức chớp mắt, đỡ hơn một chút. Cô cất điện thoại, dựa vào lưng ghế.
Lý Vi Nhiên, em đi một vòng, đợi anh đến tìm em.
Giữa hạ, ánh sáng rực rỡ, Tần Tang miết tay lên cửa sổ rực sáng, ngập tràn hạnh phúc.
Khi chim én bay về
Lúc mới gặp Tần Tang, Châu Yến Hồi tưởng là ham muốn đơn giản. Một người đàn ông muốn có một người phụ nữ đẹp, chỉ thế mà thôi.
Hôm đó anh ta phóng khoáng tha cho chị em