Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.
r>Tần Tang và Lý Vi Nhiên đã không biết vì sao mà cùng lên sân khấu trong cảnh hỗn loạn đó, hai người đều đứng trước micro một trái một phải, đồng thời quay sang tìm ban nhạc, ánh mắt họ chạm nhau.
Bàn bên dưới, Tần Tống đang trò chuyện vui vẻ, bỗng giật mình định nhìn xung quanh tìm Tần Tang, thì đám người lạ yên tĩnh lần nữa.
Giọng nữ rất trong, Tần Tống nghe hai chữ đầu đã biết là Tang Tang của anh. Đồng thời tiếng kèn harmonica lạo xạo vang lên qua micro.
Tần Tang ngồi trên ghế cao, hai tay cầm giá đỡ micro, váy trắng rủ xuống, hơi lay động, như đang khơi gợi trái tim ai. Bên phải cô, trước micro, Lý Vi Nhiên hơi cúi đầu, hai tay cầm kèn harmonica màu xanh, nhẹ nhàng thổi.
Từ từ nhìn lại, buổi tối từng thuộc về chúng ta
Chỉ toàn hình bóng anh, tặng cho tim em ánh dương rực rỡ
Những giọt nước mắt khờ dại, làm sao tha lỗi cho con tim nay
Sáng mai phải tạm biệt anh, con đường có lẽ cô đơn dài đằng đẵng
Trong tích tắc, có quá nhiều điều cần nói
Tiếc rằng đã sắp mỗi người một nơi
Đành đăm đắm nhìn giây phút này
Tương lai dù có nhiều bài hát
Bay đến tận con đường xa xôi của em
Ánh trăng đêm nay thật sáng
Cũng không bằng cảnh đêm rực rỡ
Dù là thế em vẫn yêu mến
Ah…
Vì đêm nay anh ngồi hát cùng em.
Tiếng Anh của Tần Tang không chuẩn, nhưng có thể làm rung động con tim người nghe. Lý Vi Nhiên thổi kèn không hay lắm, nhưng có thể hòa nhịp với tiếng hát của cô, buồn bã khơi gợi nỗi niềm.
Tần Tống từ lúc bắt đầu đã muốn xông lên, nhưng chưa đứng dậy thì đã bị Dung Nham ấn xuống.
“Chú có thể giữ cô ấy cả đời được không?!”, Dung Nham vẻ đùa cợt, nhưng giọng nói lạnh băng, “Tiểu Lục, có phong độ lên, cũng có lương tâm hơn đi”.
Xong một ca khúc, Tần Tang trượt xuống khỏi chiếc ghế cao trong tiếng hoan hô, nhấc tà váy lên, lặng lẽ lướt đi. Lý Vi Nhiên vẫn ngồi đó, đăm đắm nhìn cô đi xa dần, ngón tay anh giữ chặt cây kèn harmonica, đầu ngón tay đã trắng bệch.
Tan tiệc, Tần Tống đưa Tần Tang về nhà. Trên đường cậu ta mím chặt môi không nói. Tần Tang cười vui vẻ dựa vào cửa xe, nhìn cảnh vật lùi lại sau lưng mà cứ cười mãi.
“Trần Ngộ Bạch thật sự một khi làm là khiến người ta kinh ngạc”, Tần Tang nhớ đến niềm hạnh phúc của An Tiểu Ly mà sung sướng lây, lảm nhảm một câu, bỗng quay sang nhìn chàng trai ngồi cạnh, “A Tống, cậu có nghe câu nói nào khiến cậu cảm động nhất chưa?”.
“Chưa”, Tần Tống kìm nén cảm xúc, cứng nhắc nói.
Tần Tang thở dài, “Cậu đúng là một cậu bé…”
Cô vừa nói xong, cơ thể đã lao về phía trước, cô sợ quá hét lên. Cũng may là có thắt dây an toàn nên cô lại bị kéo ngược trở lại.
Tần Tống đạp mạnh thắng, kéo dây ra, lao bổ về phía cô, đè xuống. Gương măt đẹp trai của cậu không còn vẻ đùa cợt như thường ngày mà ánh mắt rất hung tợn.
“Tần, Tang!”, cậu nghiến răng gọi tên cô, bộ dạng giận dữ như muốn nuốt sống cô, “Em thật khốn kiếp!”.
Cậu thật sự tức giận, Tần Tang vẫn giữ vẻ say đắm mơ màng, còn đưa một tay lên chạm vào mặt cậu.
“Cậu có biết câu nói cảm động nhất tôi từng nghe là gì không?”, cô như không để ý đến lửa giận trong mắt cậu, mà chỉ nhìn xuyên qua cậu đến một người đàn ông khác, trên bãi đất tuyết trắng mênh mang, người đàn ông chạy trên chữ “love”, “Có người nói với tôi, trên thế gian này có một số người và việc, có thể khiến anh ấy vì nó mà chết đi, bao gồm tôi. Nhưng thế gian này anh ấy chỉ nguyện vì một mình tôi mà sống, cho dù là sống rất gian khổ”.
Tần Tang nhẹ nhàng ve vuốt hàng lông mày của cậu, “Tôi không bằng anh ấy, tôi không thể làm được việc chết vì ai đó, nhưng có một điều tôi và anh ấy giống nhau – A Tống, tôi chỉ nguyện vì một mình anh ấy mà sống, cho dù là sống rất gian khổ”.
Trái tim Tần Tống tê tái trước những lời nói băng giá của cô.
Nếu có người từng yêu vô vọng như cậu yêu Tần Tang, thì sẽ hiểu cảm giác bi ai lúc này: rõ ràng là cậu thích cô trước, nhưng cô lại chỉ nhớ những điều tốt đẹp người ấy mang lại.
Dựa vào đâu?
Hôm nay tâm trạng cả hai đều không yên nên im lặng khác thường. An Tiểu Ly ngâm mình trong bồn tắm, gối lên lồng ngực ấm nóng chắc khỏe của anh, trong lòng ấm áp kỳ lạ.
“Trần Ngộ Bạch”, cô khẽ gọi.
Ai đó đang nhắm mắt nghỉ ngơi “ừ” khẽ một tiếng.
“Thực ra anh có thể nói thẳng với em, không cần nói với mọi người như tối nay”, An Tiểu Ly tránh tay anh ra, trở mình lại trong nước, nằm bò trên người anh, đầu gác lên hõm vai anh.
Trần Ngộ Bạch vẫn nhắm mắt.
“Em biết anh xấu hổ”, An Tiểu Ly lười biếng nằm bất động, nói nhỏ bên tai anh, “Trước kia cứ nói những chuyện này với anh là anh sẽ ném em lên giường. Trước đây em nghĩ anh không yêu em, thực ra chỉ là anh mắc cỡ thôi”. Mắt cô sáng rỡ, “Giống như thi cử vậy, cứ phải có giám thị ở đó thì anh mới có thể ép mình mau mau hoàn thành bài thi. Trần Ngộ Bạch, anh cứ luôn mắc cỡ!”.
Trần Ngộ Bạch cuối cùng không kìm được, mặt đỏ dần, rồi không nói không rằng hôn lên đôi môi mấp máy của cô.
“Trần Ngộ Bạch…”, khi mọi thứ ngừng lại, cô rũ rượi tựa vào người anh, khẽ gọi tên anh mãi. Anh không đáp, cô liề