Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1822 lượt.
cá cũng giữ lời hứa của mình. Mỗi ngày cô gái đều mang nước về nhà, người nhà lúc nào cũng truy hỏi nguồn gốc nước, nhưng cô gái chỉ cười không đáp”.
“Ngày thứ ba, cô gái phát hiện ra cô đã yêu con cá đó. Trong buổi sớm sương mù, tình cảm vương vấn tựa hồ như không có thật, cuối cùng, con cá nói với cô gái: Mong rằng cô sẽ làm vợ nó. Cô gái nhận lời. Thế là cá từ con sông bước lên bờ, ôm lấy cô gái. Họ đã kết đôi vợ chồng như vậy”.
“Nhưng câu chuyện chưa kết thúc ở đó”.
Mùa hạ đến, nước sông dần dần đầy lên như trước, cô gái và cá càng lúc càng không thể xa nhau. Cuối cùng một ngày nọ, người trong thôn thấy cảnh họ gặp nhau. Họ cho rằng cá đã sử dụng yêu pháp với cô gái.Thế là họ nhốt cô gái lại, cầm đao kiếm, súng trường đến ven sông. Gọi cá ra, lấy vợ của cá ra để uy hiếp. Trong khoảnh khắc cá hiện thân, họ đã hạ độ thủ. Cá đã chết trong tuyệt vọng. Sau đó người ta vác xác cá về, ném xuống dưới chân cô gái, mong rằng cô sẽ tỉnh ra. Nhưng chỉ đổi lại trái tim tan nát của cô”.
“Cô ôm xác cá lạnh ngắt, bước ra bờ sông”.
“Nếu thời gian không thể chữa lành vết thương, thì cái chết lúc nào cũng có thể”.
“Họ đã chết trong ánh mắt nghi ngờ kỳ dị của mọi người. Nhưng con cái của họ là sinh ra trong nước. Đó chính là nguồn gốc của Thụy Liên”.
Tần Tang nói đến đây, cô dừng lại, nhìn vào mắt anh, nói rất kiên định: “Lý Vi Nhiên, nếu em là cô gái kía, em thà rằng chết khác. Nếu em là con cá đó, em tuyệt đối sẽ không cho phép truyền thuyết kia xảy ra”.
Cô ngửa mặt lên, lần đầu nhìn thẳng anh, không trốn tránh, có một vẻ kiên cường mạnh mẽ.
Lý Vi Nhiên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, anh cười dịu dàng, bàn tay nắm lấy cổ tay cô trượt xuống, đan vào những ngón tay cô. Bàn tay kia lại nhẹ nhàng xoa đầu cô, “Tang Tang, em đúng là một cô bé ngốc nghếch”.
Chẳng trách lúc nào cũng nhốt bản thân vào trong cái bình kiên cố, hóa ra, Tang Tang của anh là thật sự là một con sò. Vũ trang dày cộp như vậy, chỉ là do có một trái tim yếu mềm, sợ hãi tổn thương.
“Ngày mốt là sinh nhật anh, em có thể ăn bữa cơm với anh không?”, trong vô thức mà họ đã đến đầu cầu thang, Lý Vi Nhiên dừng lại, dịu giọng hỏi cô. Trong lòng Tần Tang lúc này rối loạn đủ thứ cảm xúc, như thể một cú đấm mạnh mẽ vung ra đã đập trúng mớ bông gòn, chẳng thấy sức lực đâu nữa.
Lý Vi Nhiên thấy cô thẫn thờ suy nghĩ gì đó, cũng không biết có nghe thấy anh hỏi không. Vuốt lại mái tóc bị gió thổi tung của cô, anh vỗ nhẹ lên vai cô, “Lên đi, anh ở đây nhìn đèn phòng em sáng rồi đi”.
Tần Tang hạ giọng tạm biệt, mím môi lặng lẽ quay đi.
“Tang Tang”, anh bỗng cao giọng gọi tên cô, Tần Tang không dám quay lưng lại, chỉ dừng tại chỗ, xoay lưng với anh, “Nếu cuộc đời thật sự chỉ nghiêm khắc sống theo kế hoạch của mình, thế thì sống một năm và một trăm năm có khác gì nhau? Dù sao em cũng biết kết cuộc cuối cùng rồi đúng không?”.
“Nếu cô gái kia, nếu bỏ lỡ con cá đó, cô cũng chỉ là một trong những người bình thường trong hàng triệu năm nay, biến mất trong lịch sử, không chút dấu tích. Nhưng cô không thế, cô đã thành truyền thuyết”.
“Tang Tang, sao em biết được, điều em sắp bỏ qua không phải là một truyền thuyết rung động lòng người?”.
Khoảnh khắc ấy, chính là binh bại như núi sập.
Còn Tần Tang, trong tích tắc ấy lại có chút hưng phấn trong tuyệt vọng.
Giống như người đã sức tàn lực kiệt bơi giữa biển mấy ngày mấy đêm, cuối cùng đã bỏ cuộc, cuối cùng, đại dương mênh mông đã ngập qua đầu, còn bản thân lại nhận ra, ngừng vẫy vùng thức ra cũng là một lựa chọn không tồi.
Đến nơi ăn tối, Lương Phi Phàm và Dung Nham vẫn chưa xuất hiện. Mọi người tìm một phòng để ngồi, đang mùa tôm hùm tươi ngon nên Trần Ngộ Bạch đứng ra làm một bữa tiệc tôm hùm hoành tráng.
Mấy người đến đủ thì món ăn cũng lên. Trước mặt mỗi người đều có một nồi lẩu nhỏ, mùi vị nước dùng bốc hơi nghi ngút rất thơm, chính giữa bàn là một dĩa lớn tôm hùm nhỏ, từng con được rút chỉ và rửa sạch sẽ, từ chính giữa cắt ra làm đôi, to bằng bàn tay xếp đều tăm tắp. Gắp một con cho vào nồi lẩu nhúng vài cái rồi lấy ra, mùi vị quả thực tươi ngon không gì sánh bằng. Giữa cái đĩa to đặt một cái đĩa nhỏ có chân cao, bên trong là những thứ để cuốn cùng tôm, tôm hùm nhỏ cuốn vào đó cho vào miệng, ngon ngọt cực kỳ. An Tiểu Ly trước kia rất ghét những thứ hải sản nửa sống nửa chín của Nhật Bản, cảm thấy vừa dã man vừa không hợp vệ sinh, nhưng món tôm hùm này thực sự là thơm ngon hợp khẩu vị mà trước đây cô chưa từng nếm qua.
Trần Ngộ Bạch nhúng từng con tôm vào nổi lẩu nhỏ trước mặt, nhúng xong đặt vào trong dĩa của cô, lặng lẽ nhìn cô ăn ngấu nghiến sạch sành sanh.
Có một nhân viên phục vụ tiến tới, nhẹ nhàng thay cái đĩa đầy vỏ tôm trước mặt cô và Trần Ngộ Bạch, An Tiểu Ly lúc này mới ngươjng ngùng nhận ra – hình như cô đã ăn quá nhiều, nửa đĩa tôm hùm cuốn đa