Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342009

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.

cậu Tư Kỷ Nam, chỉ mở cho một mình anh ta!
Hề hề, tiểu thụ mà làm tới nước này thì đúng không hổ là đệ nhất thụ trong thiên hạ.
Chín giờ hơn thì tan tiệc.
Còn cách cổng trường An Tiểu Ly khoảng hai, ba con đường nữa, Trần Ngộ Bạch như vô tình hỏi: “Cảm thấy cậu Tư thân thiện không?”.
An Tiểu Ly như có hứng hẳn, “Anh nói phó tổng Kỷ?”, sáu sếp lớn cô đã quen hết, chỉ là còn chút loạn về ngôi thứ, “Phó tổng Kỷ trông không lớn hơn Tần Tống, sáu người các anh… xếp hạng theo tuổi tác sao?”.
“Vốn là thế, sau thì không”, Trần Ngộ Bạch lái xe, ánh mắt nhìn về phía trước thấp thoáng nụ cười.
“Thế thì xếp theo kiểu nào?”, An Tiểu Ly càng tò mò.
“Đánh tay đôi”.
“Anh đánh bại được ba người họ?”, tuy tối qua cô đã kiểm định… quả thực là trong ngoài đều mạnh mẽ, nhưng hôm nay thấy Lý Vi Nhiên và Tần Tống so găng với nhau trong phòng chờ, nhìn động tác thì hình như hai người họ cũng rất giỏi.
“Kỷ Nam đoạt giải quán quân võ thuật toàn quốc cấp 5, em nói anh có đánh được không?”.
An Tiểu Ly càng kinh ngạc, tuyệt thế tiểu thụ lại còn có tuyệt thế thần công? Lẽ nào đây chính là bên ngoài là công mà bên trong thì là thụ trong truyền thuyết? “Vậy anh và Kỷ Nam tỷ thí rồi sao? Anh đánh thắng anh ấy hả?”.
Trần Ngộ Bạch đưa một tay ra, đẩy gọng kính trên sóng mũi, ung dung nói, “Anh không đề xướng giải quyết vấn đề bằng vũ lực”.
Tuy rằng ý kiến dùng vũ lực để xếp hạng là do anh đề ra.
An Tiểu Ly bĩu môi, khỏi nghĩ cũng biết, Kỷ Nam chắc chắn đã bị Núi Băng âm mưu hãm hại – đánh xong Lý Vi Nhiên và Tần Tống đã mệt muốn chết, quả ngọt thắng lợi lại bị Núi Băng dùng kế cướp đoạt.
“Vậy sao anh không làm anh Cả luôn đi!”, An Tiểu Ly tức tối sỉ nhục.
“Anh Cả thì anh thực sự không đấu nổi, Dung Nham thì… Anh nghĩ cái danh xưng ‘lão Nhị ngàn năm’ này không dễ nghe lắm”, Trần Ngộ Bạch lùi xe rất đẹp vào bãi đậu xe, kết thúc thời gian vấn đáp, “Tới rồi”.
An Tiểu Ly sực nhận ra đã đến bãi đậu xe dưới toà nhà của anh, cô nhíu mày, thò đầu ra ngoài cửa sổ hét lên với Trần Ngộ Bạch đã xuống xe, “Em muốn về trường!”.
Trần Ngộ Bạch không nói gì, đến bên phía cô mở cửa xe, cúi xuống tháo dây an toàn cho cô, sau đó tiện tay chỉnh ghế ngồi thấp xuống, đẩy cô một cái, đè xuống hôn như mưa.
An Tiểu Ly bị anh hôn đến choáng váng mụ mẫm, ngô nghê mút lấy đầu lưỡi anh, lại lần nữa bị sắc đẹp dụ dỗ.
Sáng thứ hai vạn ác.
An Tiểu Ly lúc đánh răng phát hiện ra cánh tay không có sức nổi, hễ vận động mạnh là dẫn đến eo đau, rồi sau đó toàn thân chỗ nào cũng nhức mỏi không hiểu nổi. Cô ấm ức ôm đôi mắt thâm quầng trong gương, lại nhìn Trần Ngộ Bạch vẻ mặt tươi tỉnh thoải mái mà lại chỉ dám rủa thầm anh trong lòng…
Buổi sáng cô chẳng có chút tinh thần nào, đến gần trưa, Tần Tang nhắn tin hẹn cô cùng ăn trưa, tiện thì thì tranh thủ thời gian nghỉ trưa đi mua sắm luôn. Cô dọn dẹp đồ, rón rén chuẩn bị chuồn đi sớm năm phút.
“Mua cơm hộp à?”, phía sau vẳng đến giọng nói lạnh lùng của Núi Băng.
“He he…”, An Tiểu Ly ngượng ngùng quay lại cười ngốc nghếch, “Em… hẹn bạn đi ăn trưa”.
“Ồ”, Trần Ngộ Bạch gật gù đẩy gọng kính, “Nên bỏ anh đói một mình à?”.
“Em gọi một bát mì cho anh rồi”, thường thì buổi trưa anh không thích phí thời gian ra ngoài ăn, đều do cô mua về hoặc gọi người mang tới, hai người ngồi trong văn phòng, đối diện nhau và lặng lẽ ăn.
Trần Ngộ Bạch lạnh lùng liếc cô, “Ai thèm ăn mì!”.
“Đợi anh một chút, cùng đi”, anh quay lưng về văn phòng.
Tần Tang đã ngồi trên lầu hai chọn món đợi sẵn, từ xa đã thấy Trần Ngộ Bạch và An Tiểu Ly cùng đến, vội vàng gọi thêm một phần ăn nữa.
An Tiểu Ly có khoảng một tiếng rưỡi nghỉ trưa, thong thả ngậm ống hút hút nước, trò chuyện với Tần Tang, “Ngày mai sinh nhật ai thế?”.
Tần Tang vén mái tóc, có vẻ lơ đãng liếc nhìn Trần Ngộ Bạch, quả nhiên anh cũng đang ngước lên nhìn cô, cô né tránh, anh lại đưa tay đẩy gọng kính, đôi môi mỏng mím lại.
Tần Tang bỗng thấy trong lòng hơi bất an, lơ đãng đáp lại An Tiểu Ly, đến khi Trần Ngộ Bạch thanh toán tiền rồi rời đi mới thở phào nhẹ nhõm.
Máy điều hoà giữa trung tâm mua sắm hoàn toàn đẩy hết hơi nóng ra ngoài, những bộ đầm cho mùa hè rực rỡ kích thích thần kinh thị giác của các cô gái, Tần Tang và An Tiểu Ly thử cùng một kiểu, nắm tay nhau đứng trươc gương, một người mày mắt thanh tú, một người bẩm sinh xinh đẹp, đều cười rạng rỡ vui vẻ, cô gái bán hà