Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.
ng cứ xuýt xoa không ngớt khen cặp chị em xinh tươi này.
“Lần trước bọn mình mặc cùng kiểu là chuyện từ hồi tiểu học rồi”. Tần Tang cảm khái, thắt dây lưng cho An Tiểu Ly, thắt một cái nơ bướm trên vòng eo mảnh mai. “Thật đẹp. Mua đi, chị đây bao”, cô vỗ lên mông An Tiểu Ly, móc thẻ ra cho cô gái bán hàng đang ra sức khen ngợi bọn họ.
An Tiểu Ly xoay một vòng thật đẹp, soi kỹ trước sau rồi hỏi Tần Tang: “Đã nghĩ ra mua quà gì chưa?”.
“Chưa”, Tần Tang thở dài, “Là người không thiếu gì cả, cậu bảo mua gì bây giờ?”.
An Tiểu Ly cau mày, “Ai mà kinh khủng thế? Không thiếu thứ gì à?”.
Tần Tang không đáp, nhận túi đồ từ tay cô gái bán hàng, khoác tay An Tiểu Ly tiếp tục mua sắm.
Có lẽ không phải không thiếu, chỉ là thứ anh cần thì cô không tặng nổi.
Năm giờ hơn, Tần Tang nhận được điện thoại của Lý Vi Nhiên, bên kia văng vẳng tiếng nhạc, giọng anh dịu dàng tươi cười, “Tang Tang?”.
“Vâng, em sắp đi đây”, Tần Tang kẹp điện thoại, nhìn vào gương thoa son.
“Vậy hay quá, anh đang đứng phía dưới”.
Tần Tang ngạc nhiên, anh cố ý đến đón cô? Không cần gọi những người khác sao? Nghĩ thế, cô vội vàng xách túi thay giày, đi như chạy xuống dưới.
Chạng vạng mùa hè vẫn nóng nực, tâm trạng Lý Vi Nhiên lại rất tốt, dựa vào cửa xe lặng lẽ đợi.
Đầu cầu thang một bóng người xuất hiện, là Tần Tang, bộ đầm mát mẻ màu trắng, gấu váy dài nhấc lên, chạy lúp xúp từ xa, cứ như xuất hiện từ trong tranh vậy.
Cô chạy hơi gấp, trấn lấm tấm mồ hôi, Lý Vi Nhiên thò tay vào trong xe rút khăn giấy đưa cô, ân cần mở cửa xe, “Mau lên đi, nhìn em nóng chưa kìa. Chạy làm gì!”.
Tần Tang ngồi vào trong xe có máy lạnh, dặm lại lớp trang điểm, “Chắc cũng sắp đến giờ rồi nhỉ? Đừng để người ta đợi”.
Lý Vi Nhiên thong thả nghe nhạc, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng, “Không có ai khác”. Anh quay sang cười với Tần Tang, “Chỉ có anh và em”.
Trong nhà hàng xoay cao nhất thành phố, có kiến trúc giống hộp bát âm, tám vách tường đều là kính kim cương chạm đất, chỉ mở cửa vào buổi tối. Vừa vào cửa là một biển nến, khiến cả gian phòng rực rỡ lung linh. Trong góc phòng, trên lan can, bốn bề đều là những kiểu nến thơm rất phong phú, trong cái hồ nhỏ nhân tạo giữa nhà hàng là vô số nến thơm hình trái tim màu đỏ trôi lãng đãng, sóng nước dập dềnh ánh nến lung linh. Trên bàn ăn cũng bày hai giá nến kiểu cung đình, thắp cây nến cao màu ngọc bích.
Vừa đặt chân lên sàn nhà sáng rực của nhà hàng, Tần Tang buông gấu váy nãy giờ phải nhấc lên, nghịch ngợm thở phào, “Nói thực, lúc nãy thấy anh mặc quần áo thoải mái, em còn tưởng tối nay mất mặt rồi chứ”.
Lý Vi Nhiên nghe cô nói xong, quay sang cười khẽ bên tai cô, “Ừ, anh cũng nghĩ thế. Nên anh tạm thời quyết định, thôi thà để anh mất mặt”.
Hai người nhìn nhau cười, Lý Vi Nhiên đưa tay ra, Tần Tang cười khoác tay vào. Hai người theo sự chỉ dẫn chu đáo của quản lý nhà hàng, ngồi vào chỗ của mình. Nói ra cũng lạ, trong trường hợp trang trọng thế này, anh không mặc đứng đắn cũng tỏ ra bình thản tự tin, còn Tần Tang ăn vận đẹp đẽ đứng cạnh anh cũng không cảm thấy quá đường đột, hai người hợp nhau đến lạ.
Chỉ là cô rất tò mò, anh vốn định mừng sinh nhật ở đâu?
“Đỉnh núi sao”, lúc dọn bánh ngọt, Tần Tang hỏi, Lý Vi Nhiên cực kỳ tiếc nuối, “Anh đã mua một thùng pháo hoa, rượu vang, đồ ăn dã ngoại… lại thêm trai đẹp là anh, không tin là em sẽ không động lòng”. Anh cầm ly rượu chân cao, thứ chất lỏng màu nâu trong đó sóng sánh, dưới ánh nến, mày mắt đẹp đẽ, khiến cô rung động mà không thể chống cự được.
Tần Tang mỗi lần thấy anh cười, trong lòng đều ấm áp. Lý Vi Nhiên không giống những người con trai cô gặp từ nhỏ, cũng không biết là cảm giác đặc biệt này từ đâu tới, rõ ràng anh cũng là một cao thủ biết gian trá trên thương trường, nhưng Tần Tang từ lần đầu thấy anh đã cảm thấy – hiền lành.
Và bỗng dưng rung động.
Thật đáng sợ! Tần Tang càng nghĩ càng đỏ mặt, vội giả bộ cúi xuống uống nước. Lý Vi Nhiên khẽ hỏi: “Tang Tang, em muốn đi không?”.
“Không muốn, cô cúi đầu, đáp rất nhanh gọn.
Lý Vi Nhiên nheo mắt, cười nói: “ Tang Tang, em đúng là – biết làm giá”.
Tang Tang im lặng, “Cuối cùng bị anh nhìn ra rồi”.
Hai người đều im lặng một lúc, rồi nhìn nhau cười.
Bỗng, một bóng đen bao trùm ánh nến, cảnh lãng mạn ấm áp bị cắt ngang.
“Yến Hồi?”, Lý Vi Nhiên ngẩng lên, “Trùng hợp quá”.
Châu Yến Hồi mặc vest đen, còn mắt anh ta càng là màu đen sẫm như mực, sâu tới nỗi như có thể hút linh hồn người ta vào đó. Bóng dáng cao ráo đứng ngược ánh nến, có chút tà khí, cực giống quỷ Satan giương rộng đôi cánh đen trong thần thoại.
“Quản lý nói cậu ở đây, tôi đến chào hỏi. Không làm phiền chứ?”, câu cuối cùng của Châu Yến Hồi là nói với