Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2919 lượt.
tránh đi:
- Anh làm gì thế?
Thập tứ cười nói:
- Chị dâu thân mến ơi, từ giờ người phải thỉnh an là tôi rồi.
Mặt Nhược Hi thoắt nóng như rang, nàng muốn mắng gã mà không tìm được lời lẽ nào, cứ đứng ngẩn ra bối rối. Thấy Nhược Hi xấu hổ, Thập tứ không chòng ghẹo nữa, chỉ chăm chú nhìn nàng một lúc lâu rồi cảm thán:
- Cuối cùng, ước nguyện bao năm của Bát ca cũng trở thành sự thật.
Nhược Hi cáu:
- Không nghe anh nói linh tinh nữa, tôi đi đây!
Thập tứ không ngăn cản, song Nhược Hi đi được mấy bước thì tự động dừng chân, ngoảnh lại hỏi:
- Bao giờ anh về?
- Tối mai.
Nhược Hi gật đầu:
- Anh đừng bịa đặt những chuyện hoang đường để phỉnh phờ Mẫn Mẫn cách cách nữa. Sau này tôi không biết làm thế nào để lấp liếm đi đâu. Bây giờ cô ấy còn đòi tôi dạy học hát nữa đấy.
Thập tứ phì cười:
- Thế thì dạy Mẫn Mẫn bài cô hát cho anh Mười nghe năm nọ.
Nhược Hi lắc đầu than:
- Mai đây phải giải thích thế nào với cách cách? Cũng chả biết cô ấy có bằng lòng tha thứ cho tôi không?
Nói rồi, nàng rời khỏi lán, lòng thoáng bâng khuâng. Ngày xưa họ đâu lắm phiền muộn thế này? Cuộc sống bây giờ toàn phải trông trước ngó sau, đi bước nào e ngại bước nấy. Một cuộc sống dối trá, lừa bịp và tanh tưởi! Nàng những tưởng vì biết trước lịch sử, nàng có thể lựa may tránh rủi, nhưng cuối cùng từng bước, từng bước một, nàng bị cuốn đi mà không sao cưỡng lại nổi.
oOo
Chiều xuống, Mẫn Mẫn cho người sang gọi, nhắn nhủ nào là buổi tối phải đi, nào là ba tháng nữa mới gặp, nào là chúng ta phải tranh thủ thời gian ở bên nhau.
Nhược Hi nhìn Mẫn Mẫn, bề ngoài cười nụ, mà trong khóc thầm. Cô quận chúa này thật hiền lành chất phác, một ngày kia phát giác Nhược Hi lợi dụng mình, liệu cô có còn tin tưởng ai nữa không?
Sao phơi đồng trải rộng, gió thổi cỏ múa êm. Mẫn Mẫn hộ tống Thập tứ và Nhược Hi ra khỏi khu trại. Mỗi người dắt một con ngựa để ngụy trang, dọc đường không ai nói với ai câu nào. Cả ba đang chầm chậm bước, chợt nghe sau lưng có tiếng chân gấp gáp. Nhược Hi sực nghĩ ra, ngoái đầu nhìn thì quả đúng là Bát a ca, bèn dừng lại đợi chàng. Mẫn Mẫn cả kinh, lạng mình đến chắn trước mặt Thập tứ. Nhược Hi bèn trấn an:
- Không sao đâu, cách cách! Bát gia biết chuyện của chúng tôi.
Bấy giờ Mẫn Mẫn mới thở phào, nghiêng đầu nhìn Thập tứ:
- Anh cũng oai ghê thực, lên đường mà có cả tôi và Bát a ca đưa tiễn.
Thập tứ cười hì hì:
- Không dám! Không dám!
Bát a ca tiện thể đón lấy dây cương từ tay Nhược Hi, sóng bước bên nàng. Thập tứ đi hàng đầu, Nhược Hi vội vàng đuổi theo để đi bằng gã, cho Mẫn Mẫn và Bát a ca tụt lại sau.
Thấy Nhược Hi và Thập tứ đều im lặng, tưởng hai người buồn nỗi biệt ly, Mẫn Mẫn liền sải bước tới kéo tay Nhược Hi, nhưng mắt lại nhìn Thập tứ:
- Nếu anh thực bụng chân tình, lúc quay về hãy nghĩ cách xin Hoàng thượng ban Nhược Hi cho. Trông Nhược Hi trĩu nặng suy tư thế này, tôi cũng xót lòng.
Nhược Hi đang nghĩ cách đánh trống lảng, Thập tứ đã hấp tấp:
- Không dềnh dàng nữa, ta đi kẻo lỡ giờ!
Nói đoạn, gã liếc mắt về phía anh trai đằng sau, Bát a ca nén cười, gật gật đầu. Thập tứ bèn tạ từ Mẫn Mẫn:
- Ân tình của cô, ta nguyện ghi khắc trong tim. Xin để mai này báo đáp.
Mẫn Mẫn bĩu môi:
- Tôi nể mặt Nhược Hi thôi. Nếu anh thật lòng muốn trả ơn, thì tương lai hãy đối xử tử tế với Nhược Hi là được.
Thập tứ lúng túng, không dám nói nhiều nữa, gật đầu với Nhược Hi rồi tung mình lên yên, thúc ngựa lao vút đi. Nhược Hi dõi mắt trông theo, bụng bảo dạ, tống tiễn gã đi coi như cất xong gánh nặng, tiếp sau đây có thể tập trung tính toán chuyện nàng và Bát a ca được rồi.
Thấy Nhược Hi chong mắt nhìn mãi về nơi Thập tứ vừa khuất dạng, Mẫn Mẫn lắc lắc tay nàng, dịu dàng gọi:
- Chúng ta về thôi.
Nhược Hi thu ánh mắt, quay mặt lại nhìn cô, lòng đầy hổ thẹn, không nhịn được phải hỏi:
- Nếu một ngày kia, phát hiện ra tôi đã làm một việc lầm lỗi, liệu cô có tha thứ cho tôi không? Còn đối xử với tôi như hiện nay nữa không?
Mẫn Mẫn ngẩn người, vẻ nghi hoặc, không hiểu vì sao Nhược Hi lại nói như vậy. Nhưng thấy nàng nhìn mình đầy mong mỏi, cô nghiêm túc suy nghĩ, rồi đáp:
- Tôi không biết nữa. Phải xem là chị lầm lỗi chuyện gì đã. Chị mà lại làm việc không phải với tôi ư?
Nhược Hi lắc đầu cười gượng:
- Chỉ hỏi thế thôi. Cách cách dòng dõi cao sang, biết đâu một ngày kia tôi vô tình mắc lỗi với cô, bởi vậy cứ rào trước đón sau cho cẩn thận.
Mẫn Mẫn dẩu môi:
- Thế mà cũng nói được! Mất công tôi coi chị là tri kỷ.
Nói rồi, cô buông tay nàng tong tả bỏ đi. Nhược Hi vội nắm tay cô, vừa đi theo vừa phân trần:
- Chính vì tôi cũng coi cô là tri kỷ, nên tôi mới e ngại đấy.
Mẫn Mẫn chậm bước, trở tay nắm tay Nhược Hi, nghiêng đầu nói:
- Con gái thảo nguyên chúng tôi, đã nhận bạn rồi thì không dễ tuyệt giao thế đâu.
Nhược Hi gật đầu. Cả hai cùng cười. Nhưng Mẫn Mẫn cười sảng khoái thẳng thắn, còn Nhược Hi, nụ cười pha lẫn âu lo bồn chồn.
Bát a ca lặng lẽ đi theo hai người. Tới khu trại, Mẫn Mẫn chia tay họ để trở v