Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 134747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/747 lượt.
, một mình nằm trên giường lên mạng, đã qua mười một giờ, Tinh Tuệ vẫn hoàn toàn không buồn ngủ, chợt phát hiện, khi người ta càng muốn đón nhận cô đơn người ta lại càng không thể chịu được cô đơn…
Cô vô ý thức lấy điện thoại di động ra, mở danh sách bạn bè, số điện thoại di động của Cao Nguyên luôn được đứng thứ nhất trong danh bạ điện thoại của cô, ngón tay cái lơ lửng trong không trung, do dự thật lâu, mới đè xuống. Nhưng cho đến khi trên màn hình xuất hiện dòng nhắc “Đang gọi”, cô vội vàng dùng cả bàn tay bấm tắt.
Điện thoại di động cuối cùng trở lại trạng thái bình thường, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc này, chuông điện thoại di động đột nhiên reo vang, Tinh Tuệ bị hù dọa nhảy dựng lên, nhưng nhìn kỹ, thì ra là J.
”Allo” lúc nhận điện thoại trong lòng cô vẫn còn sợ hãi.
”Bản thảo của Vu Nhâm Chi thông qua rồi sao?”
”Duyệt rồi, ” thì ra là công việc, “Buổi chiều tôi vừa nhận được là gửi email báo cho anh liền.”
”Vì sao tôi không nhận được?”
”… Vậy để sáng mai tôi chuyển lại.”
”OK!” J dừng một chút, “Vẫn chưa ngủ sao?”
”Anh cũng còn đang bận, tôi làm sao dám ngủ?” Cô lập tức làm bộ nịnh nọt.
J lại hòan toàn không bị sa bẫy, hỏi: “Cô và Cao Nguyên có chuyện gì sao?”
”…”
Thấy cô không lên tiếng, J tiếp tục nói: “Lần trước, cơm nước xong anh ta liền lôi kéo cô đi, tôi nghĩ hai người lúc đó chắc có chuyện gì?”
”Chúng tôi… ‘Có cái gì’ a, ” cô không tự chủ bắt đầu đánh Thái Cực, bởi vì J từ lúc biết chuyện không đồng ý quan hệ kiểu này của cô và Cao Nguyên, nên cô luôn cố gắng tránh nói chuyện này với J “Anh cũng biết…”
”Chớ cùng tôi đi vòng vèo, Tinh Tuệ, ” J hoàn toàn không bị cô dụ dẫn, “Có phải anh ấy yêu cô không?”
”!” Cô chấn động, bật thốt ra, “Làm sao anh biết!”
”…” Đầu bên kia điện thoại J thở dài, ước chừng mắt lại trợn trắng, “Người ngu ngốc nhất cũng nhìn ra được anh ấy yêu cô.”
”…” Vậy mà cô không nhìn ra. Hay là… là cô lừa mình dối người làm như không thấy?
”Cho nên bây giờ cô định làm như thế nào?” J là người luôn muốn trực diện với vấn đề chứ không thích trốn tránh.
”… Không làm gì cả.” Tinh Tuệ cảm thấy mình thật nhu nhược.
”Cô làm sao vậy?”
”Làm sao vậy là sao?…” Kỳ thật, ngay cả chính cô cũng muốn biết cô là thế nào!
”Cô trước kia không phải loại người lề mà lề mề, không minh bạch như vậy a.”
”…”
”Cô có biết tôi thích nhất điểm nào của cô không?”
”?”
J cười nhẹ: “Tôi thích nhất cô là một người đơn giản, một người tư tưởng không đơn giản nhưng lại luôn làm cho cuộc sống đơn giản.”
Thật vậy chăng? Tinh Tuệ ở đầu điện thoại bên kia cười khổ, thì ra cô trong suy nghĩ của J là như vậy.
”Thiên phú cho nghề nghiệp của chúng ta là sáng tạo ra cái đẹp, ” J tiếp tục nói, “Mỗi ngày chúng ta tiếp xúc biết bao nhiêu thứ xa hoa, biết bao nhiêu người có tiền, có tài hoa nhưng linh hồn thì mục ruỗng… Dần dà, tôi cảm thấy rằng chúng ta đang sống trong một thế giới hư ảo nên đã vô tình quên đi những gì chân thật nhất, quên đi cả bản chất thật nhất của chính mình, nhưng mà Tinh Tuệ!”
”?”
”Mỗi lần nhìn cô, mỗi lần ăn cơm với cô, nói chuyện phiếm với cô, tôi luôn cảm giác mình lại bị lôi ra ngoài một chút, bởi vì cô là như vậy, phải… rất đơn giản. Cô thường hay dùng những lời đơn giản nhất để phá đi cái nhìn phức tạp của đạo lý, để tôi phát hiện ra rằng thì ra là tôi suy nghĩ nhiều quá, thì ra là chúng ta cứ tự khoác thêm cho mình những hư vinh, cuối cùng lại quên mất bản chất của cuộc sống. Hơn nữa cô biết tôi bội phục nhất ở cô điểm nào không?”
”Điểm nào?”
”Cô luôn làm cho tôi cảm thấy bình an, cô không bị cuốn hút bởi bất kỳ loại hấp dẫn nào, cô cũng có thể lập tức rũ bỏ những gì đang hiện hữu … sự nghiệp mà cô vất vả tạo dựng, những mối quan hệ xã giao của cô, tài hoa của cô, những gì được thiên phú cho cô… chỉ có một cái cô cho là quan trọng nhất … một gia đình hạnh phúc. Mà tôi, tôi biết rất nhiều người cũng không có được điều này. Chúng ta luôn cố gắng đem vật chất, nhục dục ra để bù đắp nhưng thật sự ra chúng ta cần gì, chỉ là những gì đơn giản nhất mà thôi.”
Sau khi J nói xong một tràng dài, Tinh Tuệ mới phát hiện… J nói đúng! Cho tới nay, cô mong muốn nhất không phải là sự nghiệp hay danh vọng, tiền tài, mà bất cứ lúc nào cô cũng muốn có một chỗ dựa, đó là … gia đình.
”Nhưng mà, ” cô hơi nghẹn ngào, nhưng lại miễn cưỡng mỉm cười, “Tôi hiện tại đã mất đi thứ mà tôi cho là trọng yếu nhất.”
”Nhưng cô không thể bởi chỉ vì một chút này mà thay đổi cả ước nguyện ban đầu, và cũng thay đổi luôn nguyên tắc của cô a!” Có lẽ, đây mới chính là điều từ trước đến nay J muốn nói với cô nhất.
”… Vậy anh nói cho tôi biết, tôi nên làm như thế nào?”
”Quên quá khứ, tựa như cô chưa từng bị tổn thương.”
”Làm sao có thể!” Tinh Tuệ không khỏi kêu to lên, “Anh cũng từng bị thương, J, anh nên biết như vậy rất khó!”
”Tôi biết rõ, tôi đương nhiên biết rõ…” Giọng của J như đang an ủi cô, “Nhưng cô là Tinh Tuệ a, cô là Đường Tinh Tuệ, cô thông minh như vậy, có tài như vậy, có một linh hồn đáng yêu như vậy, làm