Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 134756

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/756 lượt.

rõ ràng.”
Tinh Tuệ rất ít khi nghe được Cao Nguyên nói những lời cảm tính như vậy, nên không nhịn được lén nhìn anh, cho đến khi anh cảm giác được ánh mắt của cô, cũng xoay đầu lại nhìn cô mĩm cười.
Cô đổ mồ hôi lạnh… bởi sâu trong ánh mắt anh, là nỗi niềm của một lữ nhân phiêu bạt với khát vọng cập bờ… rất xa lạ.
Cao Nguyên thấy cô ngẩn người, liền nhíu mày, như đang hỏi: em làm gì?
Tinh Tuệ suy nghĩ một giây, sợ hãi hỏi: “Anh, thịt trong phần cơm của anh có ngon không?…”
Cơm trưa xong, lúc chia tay, Tinh Tuệ bám theo Vu Nhâm Chi như muốn chạy trốn Cao Nguyên. Nhưng khi vừa trở lại phòng làm việc, cô liền nhận được điện thoại của “Người nào đó”.
”Có phải anh bây giờ có bệnh truyền nhiễm của người ngoài hành tinh phải không?” Giọng Cao Nguyên hình như hơi nổi nóng, nhưng anh vẫn kiên nhẫn khi nói chuyện với cô.
”Không có a! Làm sao có thể…” ngay cả Tinh Tuệ cũng vội cười làm lành. Không phải cô có bản lãnh mà là xuất phát từ những cảm nhận trực giác, nên trên thực tế, cô luôn biết được khi nào anh cao hứng hoặc khi nào anh tức giận.
Lúc Cao Nguyên nổi giận, tốt nhất là đừng nên chọc!
”Vậy em vì sao ra khỏi nhà hàng giống như một làn khói, chạy trốn giống như đằng sau có người muốn đuổi giết em vậy … là sao?” Giọng anh hỏi rất cứng nhắc.
”Em, em mắc đái… mắc đái…” Cô trong « cái khó ló cái khôn ».
”…” Anh hiển nhiên cũng không thể nào tin được, nhưng lại không cách nào phản bác.
”Buổi tối anh có thể làm sườn xào chua ngọt cho em không?” Nếu đã biết rõ khi nào anh đang tức giận, đương nhiên cũng sẽ biết làm thế nào để trấn an anh.
Cao Nguyên trầm mặc mấy giây, mới dùng một ngữ điệu “Vậy thì tạm thời tha cho em”, nói: “Nếu anh có thể tan sở đúng giờ.”
”Tốt.” Cho dù chỉ là vì trấn an anh mới nói như vậy, nhưng nghĩ đến buổi tối có thể ăn được món sườn xào chua ngọt do anh làm, cô cũng cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Cúp điện thoại, Tinh Tuệ tựa lưng vào ghế ngồi, thở ra một hơi thật dài.
”Cô không biết là như vậy là rất hèn hạ sao?” J không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa phòng làm việc của cô, dựa vào tường, nhăn mày lại nhìn cô.
”…” Cô không khỏi nghĩ, chắc chắn J đã nghe hết !
”Lần trước còn nói cái gì, nói anh ấy không cần phải yêu cô, ” vẻ mặt J căm giận bất bình, “Nhưng cô bây giờ rõ ràng giống như là đang hưởng thụ quá trình theo đuổi của anh ta!”
Tinh Tuệ bị lời của J hù phát run. Vì sao mà J chỉ cần một câu có thể nói toạc cả thiên cơ? ! Mặc dù “Thiên cơ” này, ngay cả chính mình, cô cũng không phát giác được…
Nhưng cô cũng chỉ biết vụng về nhíu mày: “Tôi nói thật, bình thường không phải là anh không hợp với con khỉ kia sao? hận không thể làm cho đối phương biến mất, nhưng vì sao bây giờ lại theo nói giúp anh ta? …”
J liếc mắt: “Tôi không phải là nói giúp anh ta… tôi chỉ là nhìn không được! Cho dù tôi chán ghét anh ta, tôi cũng không thể nhìn cô chà đạp lên chân tình của người khác.”
”…” Tinh Tuệ toét miệng sờ sờ lên cánh tay của mình đang nổi một tầng da gà.
”Cô bớt giả bộ đi, bớt dùng những cử chỉ nhỏ nhặt để che dấu bối rối của mình đi.”
”…” Đúng là trước mặt J, cô không thể che dấu được điều gì.
”Cô… nếu không thương anh ấy thì đừng lui tới nữa; nếu thương anh ấy, thì hãy yêu giống như một cô gái mười tám tuổi; đừng không thương lại muốn cùng người ta lên giường, yêu lại không dám yêu bằng cả trái tim … tôi hận nhất loại người này, nhìn chỉ giống như một đống cứt chó thối!” Nói xong, J rất tàn khốc xoay người đi, cũng không quay đầu lại, chỉ để lại một mình Tinh Tuệ trợn mắt há hốc mồm mà giật mình, muốn giải thích cũng không được, muốn phản bác cũng không xong.
Vì vậy tối hôm đó, lúc Tinh Tuệ ngồi ăn sườn xào chua ngọt ở nhà Cao Nguyên, bỗng nổi lên dũng khí nói:
”Chúng ta… đừng có tiếp tục làm đi.”
”?” Cao Nguyên đang dùng chiếc đũa kẹp miếng sườn, thình lình nghe được cô nói như vậy, động tác trên tay như dừng lại.
Do che dấu cảm xúc không được tự nhiên, Tinh Tuệ ho nhẹ một tí, tiếp tục nói: “Ý của em là nói, chúng ta trước kia là loại đó… quan hệ thể xác, mỗi lần gặp mặt toàn là làm mà thôi, rất ít nói chuyện với nhau, hoặc là… hàn huyên một chút những suy nghĩ trong lòng của hai bên. Chúng ta rất quen thuộc cơ thể của nhau, nhưng giống như « đồng sàn dị mộng ». Xế chiều nay, em nghĩ, thật tình là em không thể nào hiểu rõ anh, mà anh dường như cũng không hiểu rõ em, cho nên…”
”?”
”Nếu như, ý em là nói nếu như, chúng ta thật sự phải đổi thành một loại quan hệ khác… anh cũng biết, đó là, không phải chỉ quan hệ trên thể xác, mà là, mà là…”
”Trên linh hồn ?” Cao Nguyên nhịn không được thay cô nói.
”Ách, đúng rồi, chính là… Anh cũng biết…” Ngay cả chính cô cũng không hiểu, vì sao mà người đàn ông trước mặt này cô quen biết hơn hai mươi mấy năm, lại ngủ với nhau hơn nửa năm, nhưng thật khó khi mở miệng nói những lời này với anh “Em muốn nói là lần trước anh đã nói với em là anh… yêu em. Vì vậy em cứ nghĩ mãi rằng chúng ta có nên thử hay không?…”
Cô dường như nói không ra lời nữa, cô phát hiện mình luống c