Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342902

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2902 lượt.

mở miệng, không ngờ trong nháy mắt Chính Vũ đã tung nắm đấm tới chiếc bụng săn chắc của hắn, hắn đau đến nhất thời cúi người xuống.
Chính Vũ nhìn chằm chằm Doãn Lạc Hàn ôm bụng ngồi xổm, trong mắt nổi lên những vằn đỏ “Anh thấy đau chứ? Hừ, dù có đau thế nào cũng chỉ là nỗi đau da thịt thôi, nhưng anh có biết không, Mân Mân mấy tháng qua đã chịu biết bao giày vò đau khỏ, một đấm này là tôi thay cô ấy đánh anh.”
Doãn Lạc Hàn u ám thâm thúy đôi mắt thoáng mị mị, hắn đương nhiên biết nàng trong lòng chịu những áp lực lớn như thế nào, giày vò giằng xé tâm can nàng ra sao, từ chạng vạng hôm qua cùng nàng nói chuyện, hắn vốn đã quyết định hết các kế hoạch, bất luận thế nào hắn cũng nhất định phải nói rõ ràng với Chỉ Dao.






“Chính Vũ, cậu nghe tôi nói đây, tôi thừa nhận tôi là những chuyện này đã từng là vì thù hận. Là tôi sai, tuy nhiên hiện tại tôi muốn bù lại tất cả những điều này, chuyện của Chỉ Dao tôi sẽ…”
Doãn Lạc Hàn ưu nhã đứng lên, nói toàn bộ suy nghĩ quyết định của mình. Nhưng, Chính Vũ không nghe hắn nói, vừa đi tới liền tung quyền đánh vào bụng hắn.
“Chính là do anh, do anh đã cố ý mà giờ còn nói là muốn bù đắp sao? Anh nghĩ muốn bù đắp là bù đắp được sao?” Hắn nắm cổ áo Doãn Lạc Hàn, nhìn vào mặt hắn mà nói lớn “Anh biết rõ tôi thích Mân Mân, nhưng lại dùng thủ đoạn cướp đi cô ấy. Tôi đã nhìn lầm anh rồi! Cú đấm này là tôi trả lại cho anh, từ nay về sau tôi và anh không ai nợ ai nữa, tôi vĩnh viễn cũng không muốn nhìn thấy anh nữa.”
Doãn Lạc Hàn cố gắng gượng dậy, nén đau mà nói “Chính Vũ, cậu cần gì tuyệt tình như vậy? Cậu có nói gì cũng không thay đổi được, tôi với cậu vẫn là anh em họ.”
“ Anh đừng có nhắc đến quan hệ huyết thống với tôi! Tôi không cần một người anh họ như anh.” Chính Vũ phẫn nộ, gào lên “Anh thực sự xem tôi là anh em sao? Nếu đã vậy thì hà cớ gì anh lại đối xử với tôi và Mân Mân như vậy? Anh có nghĩ đến cảm nhận của Mân Mân không? Có nghĩ tới cảm nhận của tôi không? Anh thừa biết tôi yêu cô ấy đến nhường nào… Anh đã làm những gì… mà giờ đây anh còn dám nói anh là anh tôi?!”
Khi hắn xuống thì đã thấy Tiểu Khả đậu xe ngay trước cửa, hắn vừa vào xe vừa cố gọi điện cho nàng, tiếng chuông vang không người bắt máy làm tâm hắn không yên. Hắn tức giận quăng điện thoại sang một bên, gằn giọng nói với Tiểu Khả: “Về nhà.”
Tiểu Khả hiểu nơi mà hắn muốn đến nên gật đầu, nhấn chân ga ra khỏi toà nhà. Lamborghini nhanh chóng hướng về khu nhà mà hắn đã sắp xếp cho Mân Huyên. Vừa tới, hắn liền chạy thẳng lên hướng căn hộ của nàng. Vội vàng tra khoá mở cửa đi vào, hắn lao nhanh vào tủ quần áo, kiểm tra hết hành lý, giầy dép của nàng. Tất cả đều còn nguyên vẹn, không thiếu thứ gì. Hắn ngồi xuống sô pha, thở dài suy nghĩ… Có lẽ Chính Vũ chỉ là trong lúc nhất thời kích động mới nói như vậy…. Lòng của hắn dường như nhẹ hẳn đi…
Nàng không đi, không bỏ hắn mà đi… Nhưng… vì sao nàng không nghe máy? Hắn xoa xoa sống mũi bị đau khi bị Chính Vũ đánh, đột nhiên nhớ tới trợ lý nói hôm qua là ngày nàng bắt đầu thăng chức phó chủ biên. Lúc ấy hắn đang xem văn kiện quan trọng nên cũng không quá để ý.
Thăng chức phó chủ biên, nàng hiện tại hẳn là bề bộn nhiều việc, hoặc là đang họp, di động không để chuông nên mới không biết. Việc này cũng rất bình thường. Hắn nhanh chóng xua tan ý nghĩ nàng bỏ hắn đi, cười khẽ ra tiếng. Hiện tại thời gian tan tầm còn chưa tới, hắn sẽ bí mật chuẩn bị cho nàng ngạc nhiên, hắn sẽ làm sẵn bít tết chờ nàng về…
Nhớ tới lần trước nàng ăn bít tết hắn làm, khuôn mặt tinh xảo của nàng vui vẻ tươi cười, một chút đã ăn xong… Trong lòng hắn ấm áp lại dâng lên, tràn đầy… Hắn cảm thấy rất hạnh phúc… cuộc đời này của hắn cũng chỉ cần có người con gái này là quá đủ…
Trải qua một ngày hỗn loạn, hắn thật sự muốn nghỉ ngơi một hồi, một tay gác lên trán, hắn dần dần đã chìm sâu vào giấc ngủ…
Hắn ngủ rất ngon. Đến khi tỉnh lại, nhìn thời gian cũng rất vừa vặn, hắn đứng dậy vội vàng đi vào phòng bếp, chỉ một lát sau, mùi thơm của bít tết đã nồng nàn bay ra…






Nàng tháo điện thoại ra, lấy sim ném vào thùng rác, sau đó buổi chiều lại đi mua 1 chiếc sim mới lắp vào.
Tạm biệt, không…. là vĩnh biệt… Khi quay người đi đi, nàng liếc mắt lẳng lặng nhìn chiếc sim nằm trong thùng rác lần cuối cùng, hít sâu một cái… Từ giờ trở đi nàng sẽ được là chính mình, sẽ không tiếp tục bị tên ma quỷ kia khống chế, để mặc hắn muốn làm gì thì làm nữa…
Chẳng có một người phụ nữ nào sau khi trải qua chuyện nhục nhã ở câu lạc bộ như nàng lần đó lại có thể tha thứ cho kẻ chủ mưu đứng sau tất cả là hắn. Đây thực sự là một vết thương vẫn luôn âm ỉ đau đớn trong nàng. Huống hồ đến hai chữ “xin lỗi” hắn cũng chưa từng nói….
Nàng ra máy ATM lấy chút tiền, mua tạm hai bộ đồ công sở, một bộ đồ ngủ, còn đồ dùng nàng nghĩ trong nhà cha nuôi chắc hẳn cũng không thiếu, vì thế nàng quyết định không mua.
Bốn mươi phút sau, nàng xách vài chiếc túi đ