Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2897 lượt.
ã đứng trước chiếc cổng lớn sang trọng của Doãn gia.
Nhìn hắn không chịu bị coi là người già, nàng mím môi cười, vội vàng sửa miệng “Con biết, là con nói sai rồi. Sức của cha vẫn còn rất tốt.”
“Ừ, đương nhiên rồi, mỗi buổi sáng cha đều dậy sớm tập luyện mà, tinh thần cực kì tốt đó. Về sau con cũng nên theo cha, buổi sáng dậy sớm một chút rèn luyện, rất là tốt đó.”
Hả? Thực ra nàng cũng không quen dậy sớm, mọi ngày đều ngủ thẳng đến gần giờ đi làm mới dậy, nói gì đến chuyện dậy sớm tập thể dục… đối với nàng thật sự là không đơn giản…
Nàng miễn cưỡng cười cười, không lên tiếng, đi theo phía sau hắn đi đến lầu 4, sau đó dừng lại ở gian phòng đầu tiên, hắn chỉ chỉ cửa phòng, cười ha ha nói “Mân Huyên, đây là phòng của con, con vào xem có thích hay không?”
“Vâng, cám ơn cha.” Nàng đi về phía trước, lộ ra khuôn mặt vui vẻ, tươi cười.
Doãn Lương Kiến nghiêm mặt “Con không được khách sáo nữa, nơi này về sau chính là nhà của con, đừng có nói cảm ơn nữa, biết chưa?”
“Con biết rồi, cha nuôi.” Nàng nhu thuận cười đáp lời, đẩy cửa ra, sững lại một chút……. Một căn phòng rất rộng, bài trí đều rất xa hoa tinh tế…
“Ha ha…… Ta đã đặc biệt nhờ kiến trúc sư giỏi nhất tới thiết kế theo mẫu mà các cô gái trẻ như con đang ưa chuộng đó…” Doãn Lương Kiến nhìn chung quanh phòng, thấy nàng chậm chạp không nói gì, tưởng rằng nàng không thích, xoay người tức giận nói “Gọi ngay cho ta cái tên kiến trúc sư hôm trước….. đã đảm bảo là mọi cô gái đều sẽ thích rồi cơ mà…… gọi hắn đến đây thiết kế lại cho ta……”
Nàng hoảng sợ, vội vàng giữ chặt hắn “Cha nuôi, cha hiểu sai ý con rồi… con thích phòng này, thật sự rất thích……. Chính là con quá bất ngờ nên mới như vậy đó ạ…”
“Ha ha……
Vì sự có mặt của nàng mà cha nuôi đã cho người chuẩn bị rất nhiều thức ăn. Hôm nay, nàng cũng không có tâm trạng thưởng thức, vì vậy cũng chỉ ăn một chút rồi lại xin phép về phòng.
Trong suốt bữa ăn, Doãn Lương Kiến gắp cho nàng rất nhiểu thức ăn, vì không muốn cho cha nuôi mất vui nên nàng cũng cố ăn hết mới thôi.
Vừa rời khỏi nhà tắm, vừa lau mái tóc ướt, bất giác nàng lại nhớ tới hắn… Hắn cũng đã từng ôn nhu lau tóc cho nàng… Nàng bỗng giật mình… nàng đang nhớ hắn sao? Nàng vỗ vỗ vào đầu như muốn trấn tĩnh bản thân không được nghĩ về hắn nữa. Nàng muốn rời xa hắn, bây giờ đã như ý nguyện, hắn và nàng sẽ không còn bất cứ liên hệ nào nữa.
Hắn và cha nuôi đã bao năm xa cách, hắn tuyệt đối sẽ không trở về đây. Người đời đã có câu “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất”. Nàng dự tính sẽ trốn ở đây một thời gian, sau sẽ rời đi khi cảm thấy biển yên gió lặng.
Nàng buông khăn tắm trong tay xuống, lấy bản đồ lật xem, tìm đường đến tòa soạn để ngày mai đi làm, nàng cũng không quá lo hắn có thể tóm được nàng bởi nàng đã sớm dự tính những cách để chạy trốn hắn.
“Cha nuôi.” Nàng ngọt ngào kêu một tiếng, cúi đầu nhìn chính mình toàn thân cao thấp đều là hàng hiệu “Tuy rằng cha không thích con nói cám ơn, nhưng con thực sự rất muốn nói một câu cám ơn cha.”
Doãn Lương Kiến tươi cười đầy phúc hậu “Ha ha…… Mân Huyên, con không phải khách khí, con là con gái nuôi của cha, cha cho con ăn ngon mặc đẹp là chuyện đương nhiên, về sau không cần như vậy, biết không?”
Nước mắt phủ trên mi mắt nàng, nàng khẽ cười cười, trong tiếng nói hùng hậu tiêu sái của hắn không hề có sự cho phép thương lượng, trong nháy mắt nàng lại nghĩ tới gương mặt lạnh lùng tà khí kia… Cha nuôi và Doãn Lạc Hàn quả nhiên không hổ là cha con, ngữ khí và thần thái nói chuyện đúng là không lẫn đi đâu được.
“Tốt lắm, Mân Huyên, chúng ta chạy bộ đã nha.” Doãn Lương Kiến hưng phấn chạy tại chỗ, chỉ vào con đường rộng phía trước “Xem ai chạy đến cái cây kia trước nha” Nàng nhìn cây đại thụ cách mấy chục thước trước mặt, có chút dở khóc dở cười. Cha nuôi đã năm chục tuổi rồi mà còn bắt trước người trẻ tuổi so đo thắng thua như vậy, bất quá nếu nàng nói không muốn chạy thi với hắn, hắn có lẽ sẽ tức giận, nên tốt nhất vẫn là cùng hắn chạy thi đi.
Một lúc lâu sau, nàng trở lại phòng ngủ. Nàng đến đích sau cha nuôi khoảng một phút, thở hồng hộc nhìn hắn ra vẻ chịu thua. Trên thực tế, nàng ưu thế hai chân thon dài, hơn nữa thể chất cũng không tồi, trước kia ở trong trường học là kiện tướng chạy bộ, lần này là nàng cố tình thua để cha nuôi được vui. Dù sao thắng thua cũng đâu có quan trọng, chỉ cần nhìn cha nuôi vui vẻ, nàng cũng cảm thấy vui lòng. Nghĩ như vậy, nàng đi vào phòng tắm, rửa mặt, thay quần áo, đi xuống lầu.
“Mân Huyên, đến ăn bữa sáng đi.” Doãn Lương Kiến nghe được tiếng bước chân, mắt rời tờ báo, ngẩng đầu, chỉ vào bàn cơm đang đầy ắp đồ ăn, lại nhìn người nàng từ trên xuống dưới đang mặc bộ đồ công sở rất ưu nhã.“Ha ha…… Đúng là tuổi trẻ tài cao, nghe nói con đã thăng chức lên phó chủ biên, lúc trước ta đã biết con không phải người tầm thường, xem ra ta nhìn người thật không sai.”
“Cha nuôi, cha quá khen rồi.” Nàng nhẹ nhàng ăn miếng bánh mì được kẹp trứng gà cùng dăm bông