Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2772 lượt.
ôn hành lý cho anh nữa.” Hắn cúi đầu cười cô trốn tránh như thỏ non, nhoài người kéo cô vào trong lòng.
Hắn có ý gì? Cô còn chưa kịp hỏi đã bị hắn kéo áo cô lột qua đầu, lại kéo váy của cô xuống, hít sâu một hơi tận hưởng mùi thơm đặc biệt trên người cô, sau đó lại cắn mút vành tai mềm nhỏ của cô, đôi môi nóng bỏng phối hợp hài hòa với đôi tay bắt đầu công kích mãnh liệt trên cơ thể cô.
Dục vọng của hắn xuyên qua nơi mềm mại chặt kín của cô. Cô thoáng chốc có cảm giác như bay lên tận mây xanh, không tự chủ được rên lên những tiếng quyến rũ. Hắn cúi xuống hôn lấy đôi môi đáng yêu của cô “Huyên, nói em yêu anh đi!”
Mồ hôi dày đặc trên làn da trắng mịn như tuyết của cô. Cô dưới thân hắn càng thêm mảnh mai vô lực, nhẹ nhàng nói “Ưm…… Hàn…… Em… em yêu anh!”
“Anh cũng yêu em!” Hắn vui sướng đáp lại, càng chuyển động mạnh mẽ trong cơ thể cô. Hắn yêu cô. Hắn muốn ở bên cô vạn vạn vạn kiếp…
Không biết bao lâu sao, cô nhắm mắt lại nằm trong lòng hắn thở hổn hển. Hắn ôm lấy cô xoa xoa nhẹ ở lưng cô, hôn lên trán cô “Em đi Luân Đôn mấy ngày?”
“4 ngày 4 đêm.” Khoang mũi cô tràn đầy mùi nam tính của hắn. Cô cảm thấy trong lòng mình lúc này đang vô cùng mâu thuẫn. Cảm giác có lỗi càng lúc càng bị sự ngọt ngào của hắn hòa tan, thậm chí cô còn đang ích kỉ muốn ở lại bên hắn.
“Bốn ngày xa nhau… Em phải bồi thường cho anh, phải cho anh ăn thật no……” Hắn vừa cười vừa nói, bàn tay lại di chuyển trên người cô.
Cô vặn vẹo người trèo xuống giường, bối rối nói “Em… em đi tắm……”
“Anh và em cùng tắm không phải tốt hơn sao?” Giọng hắn đầy mùi vị trêu đùa.
“Không cần! Không cần đâu….” Cô cả kinh liên tục xua tay, cảm giác được đôi mắt rực lửa cửa hắn đang nhìn chằm chằm mình, e lệ ôm ngực chạy thẳng vào phòng tắm.
Nước ấm cọ rửa đi một chút dấu vết của cuộc ân ái. Cô với chiếc khăn lau người, đột nhiên nhớ tới hắn nói cũng phải sắp xếp hành lý, trong lòng cô nóng lên. Không lẽ hắn cũng muốn đi Luân Đôn?
Cô lau lau mái tóc ướt đi ra khỏi phòng tắm, đã không còn thấy hắn trên giường nữa.
Chắc là hắn trở về phòng tắm rửa rồi. Cô nghĩ vậy, ngồi ở mép giường, nhìn cánh cửa đóng chặt, chắc mẩm hắn sẽ không kịp quay lại, mở ngăn kéo tủ lấy ra một viên thuốc, vừa định thả vào miệng, sau lưng bỗng nhiên vang lên một tiếng nói lạnh lùng âm trầm “Em uống cái gì vậy?”
Cô sững lại, bàn tay đang cầm viên thuốc run run, muốn giấu viên thuốc đi, nhưng đôi tay lại không nghe lời cô, cả người như bị đứng hình.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần. Hắn đứng đối diện với cô, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm vào gương mặt cô, đôi tay run run như đang kìm nén sự tức giận “Nói cho anh biết, em uống cái gì?”
Khoảnh khắc bốn mắt gặp nhau, cô rùng mình, mấp máy miệng “Anh nghe em giải thích đã, đó là bởi vì em……”
“Em lại muốn bịa ra lý do gì để lừa anh sao?” Đôi môi hắn nhếch lên thành một nụ cười châm biếm, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng đáng sợ “Em luôn miệng nói em muốn ở bên anh… Chẳng lẽ em làm như vậy cũng là vì em yêu anh hay sao? Thì ra em vẫn lén lút uống thuốc tránh thai sau lưng anh…”
“Không phải, mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu!” Cô đứng bật dậy, cực lực giải thích.
“Từ nay về sau tôi sẽ không nghe em bịa chuyện nữa… Tuyệt đối không…” Hắn cười lạnh một tiếng, gương mặt tuấn tú lúc này chỉ chất chứa sự đau đớn ở sâu thẳm trong đáy mắt.
Gương mặt cô trắng cắt không còn một giọt máu, hai chân mềm nhũn ngã xuống giường, mắt bắt đầu cảm thấy mờ dần, sau đó từng giọt từng giọt nước mắt đua nhau rớt xuống trên đôi má bầu bĩnh của cô.
“Thu lại cái thứ nước mắt giả dối đó của em đi!” Hắn quay mặt đi, thậm chí không thèm nhìn cô thêm một cái nào nữa, đi về phía cửa.
Cô nhất thời hoảng loạn. Hắn không để ý cô nữa rồi… Hắn sẽ không quan tâm đến cô nữa, hắn sẽ không tin cô nữa… Hắn làm thật, hắn thật sự sẽ làm như vậy…
“Đừng!” Cô lập tức đuổi theo, giang hai tay ôm lấy hắn từ phía sau “Hàn, đừng……… huhu…….. đừng đi mà…”
Hắn bình tĩnh gỡ tay cô ra. Cô càng khóc lớn “Huhuhu…… Đừng đi…. Em hứa với anh sẽ không uống thuốc tránh thai nữa, như vậy có được không? Em hứa, lần này em sẽ làm được……. Đừng đi……”
Hắn hơi nghiêng đầu lại, vẫn kiên quyết gỡ tay cô ra, sẵng giọng “Em nghĩ rằng tôi còn có thể tiếp tục tin em được nữa sao? Tránh ra!”
“Đừng! Đừng bỏ em!!” Cô dùng hết sức ôm chặt lấy hắn “Em nói thật, em nói được làm được! Em sẽ không bao giờ uống thuốc nữa, không bao giờ uống nữa…. Em sẽ cùng anh chờ con ra đời……… Nếu sau này em còn nói dối anh, em sẽ bị xe cán ch……”
“Im ngay!” Nghe cô thề độc, hắn xoay người lại bịt chặt miệng cô “Tôi tin em lần cuối.”
“Vâng! Vâng……” Cô ra sức gật đầu, vì vừa rồi khóc lớn quá nên hiện tại vẫn không thể ngừng khóc ngay lập tức, thút thít nói không ra câu.
“Sao lại khóc đến mức này….” Hắn nâng mặt cô lên, ôn nhu hôn lên những giọt nước mắt của cô, ôm lấy cô ngồi ở mép giường, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng cô.
Nhìn cô bé nhỏ nép vào trong ngực hắn nức nở, sâu t