Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full
Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2775 lượt.
ẽ hắn cần căn dặn gì cô chuyện đi Luân Đôn.
“Gần đây cô ta có làm gì em không?”
Cô sửng sốt, hiểu ngay được hắn nói “cô ta” là muốn ám chỉ ai. Đang do dự không biết có nên kể với hắn chuyện cãi vã ngày hôm qua không thì hắn lại nói tiếp “Mân Mân, lần trước anh đã nói với em rồi, cô ta không phải người đơn giản. Anh đã điều tra ra một chút, cô ta đang thường xuyên gặp gỡ một người có liên quan đến em.”
Nghe Trịnh Trác nói vậy, người đầu tiên hiện ra trong đầu cô là Doãn Lạc Hàn. Cô cúi đầu cười khổ một tiếng. Vốn tưởng rằng Trác tra ra được điều gì, không ngờ cũng chỉ là chuyện mà cô đã sớm biết…
Trịnh Trác không để ý vẻ mặt của cô, hai tay cắm vào trong túi quần “Người của anh báo về gần đây cô ta rất hay liên lạc với Lăng Chính Đào.”
“Anh nói là chú của em ư?” Cô không thể tin được, đứng bật dậy. Sao chú lại có thể lui tới với Chu Hiếu Linh được? Bọn họ rõ ràng là chẳng có bất kì quan hệ gì cả…
Trịnh Trác gật đầu “Không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả mọi chuyện đều là do lão ta giở trò.”
“Không thể nào! Sao chú lại muốn hại em? Chú không có lý do gì để làm như vậy cả.” Cô vẫn không tin, quả quyết lắc đầu. Cho dù chú đối với cô rất lãnh đạm nhưng cô không nghĩ chú lại có thể nhẫn tâm hại chính đứa cháu ruột của mình.
Cô đờ đẫn nhìn về phía xa xa sau cánh cửa kính ô tô. Không ngờ Lăng thị lại bị chú phá đến mức độ này…… Nếu để cho ba biết được, không biết ông sẽ đau lòng đến mức nào…
“Đừng nghĩ nhiều nữa.” Hắn vỗ về “Anh đã đặt một nhà hàng rất đẹp rồi, mình cùng đi ăn bữa tối chúc mừng em được thăng chức…”
“Thôi bỏ đi, em không có tâm trạng nữa.” Cô lắc lắc đầu. Cảm giác bị chính người thân của mình phản bội quả thật là vô cùng khó chịu, cô làm gì còn tâm trạng mà đi chúc mừng gì chứ!
“Nếu biết em sẽ như thế này, anh đã không nói cho em biết rồi…” Hắn thở dài, trong giọng nói có chút thương tiếc, lập tức phát động xe.
“Hàn, chúng mình về nhà đi. Dù sao trong nhà cũng chỉ có hai chúng ta, cũng vẫn là hai người một thế giới riêng mà….” Cô cố gắng nở nụ cười. Cô còn phải nói với hắn về việc đi công tác Luân Đôn.
“Ai bảo anh yêu em như vậy… đành phải nghe lời em thôi.” Hắn nhéo hai má của cô, cưng chiều vừa cười vừa nói.
Cô thấy hắn rẽ sang một đường khác, không phải đường về nhà, hốt hoảng hỏi “Không phải nói là về sao? Anh đi nhầm đường rồi.”
“Anh biết.” Hắn thản nhiên gật đầu, đôi môi cong lên thành một nụ cười rất ấm áp “Không phải em muốn tới bệnh viện thăm ông ấy sao?”
Cô hiểu ra ý hắn muốn nói đến ba nuôi. Chỉ là cô đã từng nói muốn đi thăm ba nuôi bao giờ à? Xem ra hắn đúng là muốn đi mà lại ngại nên mới kiếm cớ như vậy rồi… Cô không khỏi bật cười.
Nghe tiếng cô cười, biết là cô đã nhìn ra, yết hầu hắn rung rung, gương mặt ngại ngùng không được tự nhiên. Cô lại càng cười lớn. Xem ra hắn đã chịu để ý tới lời của cô một chút, rốt cục cũng có thể bỏ qua những thù hận…
Một giờ sau, bọn họ từ bệnh viện trở về Doãn trạch. Tuy rằng cha con bọn họ nói không quá ba câu nhưng cô có thể nhìn ra nét tươi cười rạng rỡ đã lâu không xuất hiện trên gương mặt của ba nuôi. Nhìn thấy quan hệ cha con bọn họ càng lúc càng tốt như vậy, trong lòng cô vô cùng mãn nguyện.
Chắc là hắn đã phân phó với nhà bếp. Bữa tối hôm nay là cơm Tây.
Cô vừa nhấp nháp miếng bít tết, vừa nghĩ xem nên mở miệng nói với hắn chuyện đi công tác thế nào.
Nhưng nghĩ lại, cũng chẳng có gì mà khó nói. Dù sao cũng là cô đi vì công việc mà, hơn nữa trước đây hắn đã từng mấy lần đề nghị cô từ chức cũng đều bị cô thuyết phục, nên lần này cô tin là cũng không có trở ngại gì quá lớn.
Hắn gọi nữ hầu đến thì thầm cái gì đó, sau đó cô hầu bê tới một chai rượu, rót ra hai cái ly cho cô và hắn.
Hắn nâng ly lên, mỉm cười dịu dàng nhìn cô “Em yêu của anh giỏi lắm, thăng chức nhanh như vậy… Anh thấy mừng thay cho em. Xem ra anh lại phải thêm khâm phục em rồi ! Cheers!”
“Cheers!” Cô chạm ly, nhấp một ngụm rượu…. Mùi vị ngọt ngào của rượu lan tỏa trong miệng cô, tràn đầy cả trong lòng cô….
Cô đặt ly rượu xuống bàn, thừa lúc hắn đang vui vẻ, quyết định nói “Hàn, tào soạn phái em ngày mai đi Luân Đôn công tác. Đó là một cơ hội rất tốt, em muốn đi.”
Đồng thời, cô đan hai tay vào nhau đặt trên bàn, thầm nói với chính mình: mặc kệ hắn có đồng ý hay không, cô vẫn phải đi Luân Đôn!
Hắn không hề chớp mắt nhìn cô, đôi môi nhếch lên, ngón tay thon dài lay nhẹ ly rượu trong tay làm chất lỏng màu hồng đó quay vài vòng quyến rũ.
“Anh không đồng ý sao?” Cô lo lắng, vẫn là để ý đến cảm giác của hắn.
Cô ngây người trong lòng hắn, mãi đến khi nghe thấy tiếng mở cửa phòng, cô mới bừng tỉnh giãy ra “Hàn, đừng… mình còn chưa tắm.”
“Không sao.” Hắn khàn khàn trả lời, bàn tay không an phận luồn vào trong áo cô nghịch ngợm.
Hắn đặt cô trên giường, vừa buông lỏng tay, cô vội dịch đến góc giường “Em… em còn chưa sắp hành lý……”
“Chút nữa rồi nói… Tiện thì sắp lu