Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2777 lượt.

gười ở bên cạnh.”
“Anh đã sắp xếp hết rồi. Sẽ có một hộ sĩ tới chăm sóc ngay. Em về cùng anh.” Hắn lại nắm tay cô kéo đi.
“Em nói rồi, không về!” Cô lại giãy tay ra, lùi về phía sau “Anh cho rằng anh thuê người đến chăm sóc ba nuôi là được rồi sao? Ông ấy là ba của anh, bây giờ chính là lúc ông ấy cần anh nhất. Anh không biết rằng suốt bao nhiêu năm nay ông ấy vẫn luôn nhớ thương anh sao? Anh có biết từ ngày anh về ở, ba nuôi mừng tới thế nào không? Lúc nào cũng cười tươi, mỗi khi nói chuyện với em đều âu yếm kể về anh là “con ba”, “con ba”… Thật ra cha con hai người rất giống nhau, đều trọng sĩ diện. Anh biết không, vị trí của anh trong lòng ba nuôi không ai có thể thay thế được, cho dù là dì Phương kia cũng không bằng…. Nếu không năm đó ông ấy đã sớm cưới dì Phương về Doãn trạch, sao phải để ý đến cảm nhận của anh?……”
Cô nói một hơi, sau đó im lặng quan sát phản ứng của hắn.
Hắn nheo nheo mắt nhìn chằm chằm cô, dường như là đang cân nhắc về lời nói của cô. Một lát sau, đôi mắt lạnh lẽo của hắn cũng đã ấm áp hơn, gương mặt cứng nhắc cũng đã được thả lỏng vài phần.
Cô biết lời nói của mình có tác dụng liền thừa cơ kéo tay hắn làm nũng “Hàn, anh chăm sóc ba nuôi cùng em, được không?”
Hắn mím môi. Cô rất hiếm khi làm nũng với hắn, không khỏi khiến hắn xao xuyến động lòng, nhưng dù gì những lời nói của cô cũng không thể xóa hết đi những hận thù trong lòng hắn suốt bao nhiêu năm nay.
Thấy hắn không phản đối, cô vui vẻ nở nụ cười, kéo tay hắn vào phòng. Quản gia đang cúi người kéo chăn cho Doãn Lương Kiến, đã vài ngày không chợp mắt, không khỏi ngáp một cái, đột nhiên lại nghe được tiếng mở cửa, quay đầu ngỡ ngàng nhìn hai người.
“Quản gia, mấy ngày nay ông vất vả rồi.” Mân Huyên nhìn quản gia cười cười “Ở đây có chúng tôi rồi, ông cứ về nghỉ ngơi trước đi.”
Quản gia sửng sốt, ánh mắt chuyển hướng nhìn Doãn Lạc Hàn, thấy người đó gật đầu đồng ý, ông mới vui mừng gật đầu lia lịa “Vậy tôi về trước, mai tôi sẽ tới thay hai người.”
Quản gia nhẹ nhàng ra ngoài. Hơn chục năm nay ông ở Doãn trạch vẫn luôn phải chứng kiến quan hệ căng thẳng giữa hai cha con lão gia, chỉ sợ trên đời không ai có thể thuyết phục thiếu gia, bởi ngay cả tiểu thư ở Australia nhiều lần khuyên bảo thiếu gia mà cũng không có chút hiệu quả.
Bây giờ ông mới thấy… lão gia quả nhiên không nhìn lầm người! Chỉ có Mân Huyên mới có thể thu hút sự chú ý của thiếu gia, khi mà lời của tất cả mọi người đều không được thiếu gia để ý thì cô lại có thể khiến cậu thay tâm đổi ý.
Lão gia dụng tâm lương khổ xem ra không uổng phí rồi. Chỉ mong ông trời thương cha con bọn họ, sớm hóa giải mâu thuẫn giữa hai người, đồng thời cầu cho thiếu gia và tiểu thư sớm se duyên, như vậy có lẽ mới có thể khiến cho lão gia buông được hết cảm giác có lỗi suốt bao nhiêu năm nay…






Sáng sớm, cô dụi dụi mắt, từ từ ngồi dậy, nhận ra mình đang nằm trên sofa, trên người còn có một chiếc chăn dạ… Sao lạ vậy? Cô nhớ rõ ràng là hôm qua cô đang ngồi cạnh giường bệnh chăm sóc ba nuôi cơ mà……
Cô ngẩng đầu nhìn về phía dường bệnh, ngạc nhiên thấy Doãn Lạc Hàn đang ngủ gục trên giường bệnh của ba nuôi, chỗ của hắn đang ngồi cũng chính là chỗ mà ngày hôm qua cô ngồi. Có lẽ nửa đêm cô ngủ quên mất, hắn đã ôm cô tới sofa, sau đó thay cô chăm sóc cho ba nuôi.
Cô mím môi cười, đem chiếc chăn dạ trên người mình lại đắp cho hắn, ai ngờ lại làm hắn tỉnh.
Cô nhìn giờ. Đã hơn sáu giờ. Nhìn ba nuôi hai mắt vẫn đang nhắm nghiền, thở đều đều, cô buồn buồn nghĩ không biết bao giờ ba nuôi mới tỉnh, ông ấy cứ hôn mê suốt như thế này……
“Em ra ngoài hỏi bác sĩ xem khi nào ba nuôi mới tỉnh…” Cô nói nhỏ, vừa quay người đi ra ngoài lại bị hắn túm lấy cổ tay, kéo cô lại “Mí mắt ông ấy vừa động, có lẽ sắp tỉnh rồi.”
Dù sao ba nuôi cũng không có vấn đề gì, tảng đá trong lòng cô cũng được hạ xuống, cô gật đầu “Quản gia, vậy phiền ông. Chúng tôi về trước, có chuyện gì ông gọi ngay cho chúng tôi nhé.”
“Được rồi.” Quản gia nhận lấy bình trà nóng trong tay nữ hầu, đi vào trong phòng bệnh.
Cô và Doãn Lạc Hàn ra khỏi bệnh viện. Vừa ngồi vào trong xe, cô chợt nhớ ra, hỏi “Mấy giờ rồi anh?”
“Hơn bảy giờ.” Doãn Lạc Hàn nhìn đồng hồ trên tay, đôi môi hơi cong lên như mỉm cười “Em cứ về rửa mặt chải đầu rồi ăn sáng đi. Còn lâu mới đến giờ đi làm.”
Nhắc tới hai chữ “bữa sáng”, cô bắt đầu rùng mình. Quả nhiên sau khi cô rửa mặt chải đầu xong, xuống tầng đã thấy hắn ung dung ngồi trước bàn ăn, trên bàn còn có một chén thuốc đang bốc khói đặt trên bàn ở vị trí cô ngồi.
“Thật sự em cảm thấy khỏe lắm, có thể không uống cái này được không?” Cô cố làm bộ mặt đáng thương nhìn hắn. Mỗi ngày mỗi ngày đều phải uống thứ thuốc này đối với cô mà nói cũng chẳng khác nào cực hình.
“Vậy sao?” Hắn thản nhiên cười, cầm chén thuốc tới trước miệng mình, làm bộ như chuẩn bị uống “Anh rất vui có thể làm như thế này để giúp em uống.”
Mặt cô đỏ ửng, vội giật lấy chén thuốc “Không cần, em tự uống là được rồi.”