XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2794 lượt.

ớn, sau đó lại lui ra, ma xui quỷ khiến lấy chìa khóa mở hộp thư bên cạnh cửa, quả nhiên phát hiện một phong thư bên trong.
Nàng mở ra thì thấy, là một tòa soạn báo khác thông báo nàng ngày mai buổi sáng chín giờ đi tham gia phỏng vấn. Thật tốt quá, nàng ôm bức thư vào ngực, vui vẻ nở nụ cười. Nàng ôm tâm lí thử xem thế nào, gửi lí lịch sơ lược cho mấy toàn soạn nổi tiếng, không thể tưởng tượng được đã có hai toàn soạn đáp lại.
Mặc kệ hôm nay có phỏng vấn thành công hay không, nàng cũng sẽ đi tòa soạn báo này thử xem.
“If you wander off too far, my love will get you home…”
Di động đột nhiên vang lên, nhấn mọt cái nàng chợt nghe thấy giọng nói ngọt ngào của Chỉ Dao:
“Mân Mân, mình gọi đến để nhắc nhở cậu nha, bảy giờ rưỡi tối mai, cậu phải đến party của mình cùng Lạc ca ca đúng giờ đấy, không cho phép muộn, tốt nhất là đến sớm một chút, như vậy giúp mình quan sát một chút bố trí trong yến hội…”
“Ừ, mình biết rồi, Chỉ Dao. Đúng rồi, cậu có biết hôm nay mình đi toàn soạn tạp chí phỏng vấn xin việc không?” Nàng nóng lòng muốn biết đáp án.
“Tạp chí? Hôm nay cậu đi tòa soạn xin việc sao? Tạp chí nào? Thi viết thế nào? Phỏng vấn có bảo chờ tin tức hay không? Có cần mình nhờ người hỏi giúp cậu một chút không?”
Nghe Chỉ Dao nói hình như căn bản không biết hôm nay nàng đi xin việc ở tòa soạn báo thuộc Giản thị, nàng dần dần yên lòng, nàng muốn dùng chính thực lực của mình để có vị trí kia.
“Chỉ Dao, cám ơn cậu, không cần hỗ trợ đâu, ba ngày nữa có kết quả, mình muốn kiên nhẫn chờ đợi.”
Đang nói đến đó, đột nhiên nghe thấy tiếng còi ô tôi, nàng đứng sau một cây cổ thụ râm mát, nghiêng người nhìn thấy một chiếc ô tô màu đen đứng trước cổng, có hai thân ảnh chậm rãi bước xuống xe, đứng trước cổng nhìn đông nhìn tây.
Nàng vội vàng cúp điện thoại, đang muốn đi lên phía trước hỏi hai người tìm ai. Vừa nhìn đã thấy một thân ảnh tinh thần chấn hưng, là lão bá, người đứng phía sau là quản gia, sao bọn họ lại xuất hiện ở đây?
Trong lòng có một loại dự cảm nói cho nàng, hiện tại tốt nhất không cần xuất hiện, vì thế vội vàng lùi lại sau gốc cây, nghiêng tai nghe hai người nói chuyện với nhau.
“Lão gia, ngài không cần nhìn nữa, tôi thấy cửa biệt thự đóng chặt, hơn nữa bên trong một người hầu cũng chẳng có, chắc chắn thiếu gia không ở bên trong. Sáng nay tôi gọi điện cho trợ lí Từ, cậu ta nói thời gian gần đây thiếu gia vẫn ở phòng tổng thống ở khách sạn Thịnh Trạch.”
~~~***~~~
Lời tác giả Cổ Phán Quỳnh Y: Thật ra Lạc Hàn làm như vậy cũng hoàn toàn vì bóng ma quá khứ mang đến, sau này sẽ giải thích rõ!! Mọi người thích quyển sách này đừng quên tặng hoa nha!






Tin nhắn liên tiếp
“Tôi nghĩ đến nó sẽ mua căn biệt thự này, tuy nó hận tôi, nhưng nhìn thấy nơi này được sửa sang lại gọn gàng ngăn nắp, cái này chứng tỏ nó còn tràn ngập lưu luyến, vết thương đau khổ, thất vọng vẫn còn, ai, không biết vết sẹo kia bao giờ mới được chữa lành đây.”
Nghe giọng nói lão bá lộ ra đau thương, nhưng mà bác ấy nhắc tới “Lạc Hàn”, là Doãn Lạc Hàn, sao lại có thể? Lão bá quen biết Doãn Lạc Hàn, hơn nữa “thiếu gia” trong miệng quản gia chính là Doãn Lạc Hàn, nói như vậy,… Lão bá là cha Doãn Lạc Hàn rồi.
“Lão gia, thời gian sẽ hòa tan tất cả. Trước kia thiếu gia cũng không nói chuyện với ngài, hiện tại thay đổi rất nhiều, mặc kệ cậu ấy nói gì, ít nhất bây giờ cậu ấy còn có thể nói một hai câu với ngài.”
“Ai, năm đó thật sự là tôi sai lầm rất nhiều, sao có thể tin tưởng mấy lời đồn đãi, nghĩ là nó không phải con ruột của tôi cơ chứ? Tôi thật sự là hồ đồ, hồ đồ quá…”
Nghĩ đến khuôn mặt tuấn mĩ tà tứ kia, nàng liền thấy bộ lễ phục trong tay trở nên ảm đạm không ánh sáng, chậm rãi thả xuống, thứ hắn đưa, nàng không cần.
Oán hận gấp bộ lễ phục lại, nàng mở cửa phòng, đem hộp đặt trước cửa phòng ngủ của hắn, xoay người đi về, đặt mông ngồi xuống bàn học.
Hắn làm như vậy là có ý gì? Hắn nghĩ chỉ cần đưa một bộ lễ phục dạ hội liền có thể tiếp tục đùa bỡn nàng trong lòng bàn tay sao? Buồn cười! Nàng bị rắn cắn một lần rồi, quyết không thể bị cắn lần thứ hai.
Nàng hộc khí, ngực phập phồng vì phẫn nộ, đấm lung tung xuống mặt bàn, ngoài ý muốn, một ý nghĩ liền lóe ra, nàng có ý này.
Lên mạng mua sắm, có thể mua một bộ lễ phục ưng ý nhất với giá thấp nhất, cớ sao mà không làm? Tối mai sẽ tham gia party, cho nên quần áo phải đến tay nàng nhanh nhất, vì thế nàng cẩn thận tìm tòi về lễ phục dạ hội trên các cửa hàng bán quần áo trên mạng, sau đó nhìn kĩ từng cái giá phù hợp với túi tiền mình.
Nửa giờ sau, nàng đã hoàn thành.
Mở ngăn kéo ra, nhìn thấy cánh diều hình cá cảnh nhiệt đới, nhớ tới Thiếu Đằng, không biết hắn hiện tại thế nào? Có vui vẻ không?
Nhẹ nhàng mà xoa ngực, vốn nghĩ tim sẽ có chút cảm nhận sâu sắc, hiện tại hoàn toàn biến mất, chỉ có chút dấu vêt mờ nhạt, khi nào thì trong lòng nàng bắt đầu buông hắn xuống?
Nâng tay chống cằm, chậm rãi nghĩ, lại không thể tìm thấy đáp án.
Có lẽ hắn giống n