XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Tác giả: Cổ Phán Quỳnh Y

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2783 lượt.

y tới quá đột nhiên, nàng không thể lập tức tiêu hóa.
“Lạc –” Kim Chính Vũ đột nhiên vẫy tay chào hỏi hắn, nàng không kịp trốn tránh, tầm mắt vừa vặn bắt được đôi mắt u ám thâm thúy kia.
Dù sao chính mình không có làm chuyện gì đuối lý, không có gì phải sợ, nàng thản nhiên nhìn thẳng hắn, trong ánh sáng âm u, hắn nhìn chằm chằm vào nàng, nàng cảm thấy thật sự khó thở, da đầu run lên, cảm giác trên người mình sinh ra cảm giác chột dạ như vợ ngoại tình bị chồng bắt tại trận.
Kim Chính Vũ kéo lấy tay nàng, đứng lên khỏi ghế. “Đi thôi, muộn rồi. Ngày mai em còn phải đến trường, chúng ta chào hỏi qua Lạc.”
Nàng không có lý do gì cự tuyệt, mặc hắn lôi kéo đi qua, đi đến gần sô pha kia, nàng liền cảm thấy ánh mắt giấu trong bóng đêm giống như dạo nhọn sắc bén bắn thẳng đến đây.






Hàn ý bốc lên
Như cảm nhận được nàng đang bối rối, Kim Chính Vũ nắm chặt tay nàng hơn, đi thong thả đến trước mặt Doãn Lạc Hàn: “Lạc, em đi trước, ngày khác gặp lại sau.”
Doãn Lạc Hàn nâng cằm, thản nhiên nhếch môi: “Ừ, lát nữa anh cũng về.”
Khi nói những lời này, nàng cảm nhận rõ ràng thấy cặp mắt u ám kia bắn thẳng về mình, con ngươi đen nhánh bắt đầu nổi lên sóng ngầm phức tạp, cả người lạnh run từ đầu đến chân, nàng vội vàng không dám nhìn thẳng vào hắn, hắn nói những lời kia để ám chỉ nàng sao?
Ánh mắt nàng chuyển dời sang người phụ nữ đang dựa sát vào hắn, lập tức phủ nhận rất nhanh, không, tuyệt đối là nàng nghĩ nhiều, đêm nay đã có người cùng hắn giết thời gian.
“Kim Chính Vũ, anh tức giận à?” Nàng cẩn thận nhìn hắn, khuôn mặt tinh xảo che kín tức giận, nàng thật sự nói sai rôi sao? Nhưng mà nàng nói thật a, xác thực là hắn nhỏ hơn nàng một tuổi mà.
Như là nhớ ra cái gì,đột nhiên vỗ đầu, đúng rồi, lần trước hắn nói qua không thích người khác nhắc tới ngày sinh tháng đẻ của hắn, nhưng mà hôm nay nàng không nhắc tới tuổi của hắn kìa. Còn có, khi nào thì nàng nói hơn ba trăm lần, tiểu tử này nói chuyện càng ngày càng kì quái, quả thực làm người ta khó có thể nắm bắt.
“Kim Chính Vũ…” Nàng định tới gần hắn, hỏi rõ tất cả, nhưng là hắn lại lui nhanh về sau.
“Tôi không muốn lại nhìn thấy em…” Đôi mắt trong suốt thấy đáy của hắn ngập bi thương mờ mịt, miệng thì thào: “Em không đáng, tôi làm nhiều như vậy, vẫn không thể lau những từ kia khỏi đầu em đi… Có lẽ tôi sai lầm rồi, tôi thực sự sai lầm rồi… Từng nghĩ thời gian có thể cọ rửa tư tưởng một người, nhưng mà em lại cố chấp nhiều năm như vậy…”
Ánh mắt của hắn, hắn đang khóc sao? Nàng nhìn vào mắt hắn, bị cảm xúc đột nhiên thay đổi 1800 của hắn làm cho chân tay luống cuống, đến tột cùng là hắn làm sao vậy?
“Anh đang nói cái gì? Sao tôi nghe không hiểu?… Kim Chính Vũ, anh nói cho rõ ràng.” Lòng nàng lo lắng không thôi, nhìn hắn lùi nhanh về phía sau, sau đó hắn mở cửa xe, nhanh ngồi xuống.
“Kim Chính Vũ… Tôi không cố ý,tôi thật không biết nói sai cái gì, Kim Chính Vũ…” Nàng lớn tiếng hô, hắn đã khởi động xe, chuyển tay lái, xe thể thao lao khỏi bão đỗ xe, chỉ để nàng một người kinh ngạc đứng lặng một chỗ.
Lát sau, nàng cúi đầu đi ra bãi đỗ xe, đi trên con đường yên tĩnh, hiện tại chắc là nửa đêm rồi, nàng mơ hồ nghĩ, hoàn toàn không còn sức cầm di động xem giờ.
Bước chân nặng nề, như phải mang thêm một tảng đá. Nàng chạy lên trước từng bước, thực không muốn về biệt thự, rốt cuộc lời tên kia nói lúc trước là vô tình hay cố ý, nàng không muốn nghĩ nhiều, đầu óc ngập tràn đôi mắt bi thương của Kim Chính Vũ, trái tim quặn đau từng đợt.
Nàng tinh tường nhận thấy Kim Chính Vũ có việc gạt nàng, gần đây hắn rất khác thường, luôn nói mấy câu khó hiểu, căn bản nàng không có chút ấn tượng, thường thường rõ ràng là bình an vô sự, hắn lại đột nhiên phát hỏa, sau đó nàng cũng bị hắn làm mơ mơ hồ hồ, hoàn toàn không rõ làm sao.
Mất gần gấp hai thời gian so với bình thường nàng mới về tới biệt thự, bước lên bậc cửa, nàng còn có cảm giác không thích hợp, đèn trong phòng khách bật sáng, ngẩng đầu lên, đèn trên tầng hai tầng ba cũng được bật, chuyện này cũng không làm nàng ngạc nhiên, ở nơi này lâu như vậy, nàng biết tất cả đèn đóm trong biệt thự đều do một công tác tổng điều khiển.
Làm cho nàng lo sợ bất an chính là thư phòng tầng hai cùng phòng thứ hai tầng ba cũng sáng, bình thường nơi đó không do công tắc tổng điều khiển, chỉ khi nào hắn ở đây, hai nơi này mới sáng đèn.
Hắn đã trở lại, hắn đã trở lại trước nàng.
Mỗi bậc thang nàng bước đều là nỗi sợ hãi tột độ, nếu là quá khứ, nàng tuyệt không như vậy, nhưng mà hôm nay khác, phụ nữ có một loại giác quan thứ sáu mãnh liệt, nó nói cho nàng, nàng có thể gặp nạn.






Ngoài ý liệu
Khi đi ngang qua cửa phòng ngủ của hắn, nàng sợ hãi hắn sẽ đột nhiên mở toang cửa phòng gọi lại mình, chạy vội đi qua.
Một hơi chạy đến phòng ngủ, tay chân luống cuống khóa chặt cửa, cảm giác vẫn không quá an toàn, lại đưa ghế chặn trước cửa, thế này mới hơi