Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục
Tác giả: Hồ Điệp Seba
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341874
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.
liền xuân tâm đại phát, lập tức vứt bỏ lễ phòng và cha mẹ, trước hoa dưới trăng thề thốt đồng sinh đồng tử… làm thế đối với nàng mà nói thực sự là ngu đến mức vũ nhục trí thông minh của mình.
Nảy mầm tim đập gì gì đó, kỳ thực nghiên cứu sâu vào, bất quá chỉ là thế nhân đem “phát tình” (động dục), mỹ hóa thành “động tình” mà thôi. Nhưng cái này cũng không có gì không đúng, chúng sinh nhờ đó mà có thể sinh sôi nảy nở, đây là chuyện bình thường.
Chẳng qua là cho tới bây giờ nàng không ngờ chuyện này lại kéo tới trên người mình. Thành thử, có cảm giác hoang mang bối rối không biết làm thế nào.
Có thể trêu đùa Hải Ninh Hầu trên lòng bàn tay, dùng ác ý lớn nhất trêu chọc hắn, chỉnh cho hắn không biết đường đâu mà lần. Thế nhưng đối mặt với tình trạng ‘phát khờ’ của Trần Tế Nguyệt, nàng lại không biết phải làm sao.
Hai nam nhân này… Kỳ thực đều là phát tình đi?
Nhưng nàng cũng không bởi vậy mà ghét Trần Tế Nguyệt, có vẻ nhiều hơn là một loại phiền muộn… không giải thích được.
Nàng cũng không thích cái cảm giác rối nùi này.
Trần Thập Thất nhăn mày. Sự tình có chỗ nào không đúng.
*
Thật vất vả tống cổ được Trần Bát… điều hắn duy nhất hối hận chính là trước đó không lấy thuốc đau đầu Trần Thập Thất chế. Hắn thề, đời này không muốn qua lại với Trần Bát nữa.
Tên “bát ca” ồn ào chết người này.
Vừa tranh thủ được một lúc nhàn hạ, vốn muốn đi tiếp tục chất vấn giáo huấn Trần Thập Thất một phen, kết quả nhìn thấy gương mặt hốc hác nhu nhược của nàng, lập tức đổi giọng, “Thanh minh đạp thanh, muốn đi không?”
Trần Thập Thất chỉ nhìn hắn một lúc, đoạn gật gật đầu.
Nhưng vẫn có cái gì đó không được bình thường. Kim Câu Thiết Hoàn đều trốn tránh hắn… điều này không kỳ quái, hai nha đầu kia cũng có hơi sợ hắn. Nhưng đám Ngô Ưng lại né tránh ánh mắt của hắn, cái này rất quỷ dị.
Ngay cả ánh mắt Trần Thập Thất cũng có điểm mơ màng.
“…Cô lại gây rắc rối gì hả?” một đường quan sát, Trần Tế Nguyệt không nhịn được hỏi.
Trần Thập Thất đứng khựng lại, chống gậy trúc, vác ô nhìn Trần Tế Nguyệt. Hôm nay nàng ăn mặc rất mộc mạc, chỉ áo khoác màu đen đơn giản, váy dài tuyết trắng, ô cũng là một cây ô vẽ hoa hồng bằng mực đen, môi chỉ bôi một lớp son bóng không màu.
Lắc lắc guốc gỗ, nàng không trả lời, xoay người lộp cộp đi lên chừng mười bước, đột nhiên đi trở lại.
“Ta không gây rắc rối.” Nàng nói.
… Một câu nói cần thời gian lâu như thế suy nghĩ sao?! Dây thần kinh của cô có hơi quá dài rồi đó!
“Thiết Hoàn nói, huynh thích ta. Kim Câu không nói, nhưng nàng cũng có ý tương tự.” Trần Thập Thất điềm tĩnh mở miệng, lại là “nhất lôi tam hưởng”, trong nháy mắt oanh tạc ba con quỷ xui xẻo.
Nàng có chút mê hoặc và hiếu kỳ nhìn Trần Tế Nguyệt đang ngây ra như phỗng, “Thiếu chủ đại nhân, huynh nói thế nào?”
Mặt Trần Tế Nguyệt trong nháy mắt căng đỏ như muốn rỉ máu, bao gồm cả Kim Câu Thiết Hoàn cùng chư Bộ khúc đều không ngoại lệ xoạt cái trắng bệch mặt mày.
Không biết làm cách nào mới có thể tránh được vận mệnh bị thiếu chủ diệt khẩu đây!!! Chư Bộ khúc không hẹn mà cùng xoay trong đầu ý niệm tương đồng, chỉ cầu ông trời thương tình, có thể lấy thân báo đáp mà được miễn không.
Lúng túng không biết làm sao, Trần thiếu chủ đầu óc ngựa phi loạn rầm rầm, chỉ phản ứng theo bản năng, trả lời, “Không, nào có chuyện đó!”
Mạch đập mạnh, khí tức gấp, mắt thường cũng có thể kết luận. Dương hỏa cháy mạnh, vẫn không nên lại ép buộc hắn, tiết thanh minh xuân dài, khí trời biến hóa bất định, dẫn đến phong tà nhập vào người là nguy.
Trần Thập Thất rất quan tâm dời tầm mắt, buông mắt nói, “Ừ.”
…Cô cũng không thể hỏi thêm một câu sao? Nom bộ dạng đó rõ ràng là không tin ta rồi, nè!
“Khoan đã!” Trần Tế Nguyệt gọi lại Trần Thập Thất toan muốn đi, “Không, không phải…” Chuyện này có hay không? Rốt cuộc là có hay không? Trần Tế Nguyệt phát hiện đại não mình còn bảo trì trạng thái rối loạn, bật thốt ra, “Ta không biết! Ta còn chưa cẩn thận nghĩ tới!”
(*ngũ phục: chỉ quan hệ huyết thống thời Ngũ Đại, nếu vượt qua ngũ phục thì sẽ không cần phải để tang, hoặc có thể lấy nhau. Nhiều người hiện đại cho rằng ngũ phục là 5 đời, thật ra 5 đời = 1 phục, tính ra thì cách ngũ phục là cách 25 đời.)
“Qua các thế hệ tới nay, đích trưởng luôn luôn là trên tông pháp, chưa bao giờ phải là trên huyết thống.” Lông mày hắn nhăn càng đáng sợ hơn.
(giải thích một chút ở chỗ này: đích trưởng được chọn dựa theo tông pháp, tức là dựa theo tiêu chuẩn của gia tộc, chứ không phải dựa theo huyết thống máu mủ)
Trần Thập Thất ngẩn người, trong lòng có chỗ xúc động.
“Không phải. Nam Trần… cũng không an nhàn.” Đáp lại một câu này, nàng lại yên lặng không nói gì.
Cuối thời Đông Hán, thiên hạ đại loạn. Chịu đựng qua thế chân vạc Tam Quốc, quần hùng cắt cứ, rồi lại lâm vào “Ngũ Hồ loạn Hoa” hỗn loạn rối ren. Ròng rã mấy trăm năm chiến loạn không sao chịu thấu. Trong thời loạn như thế, Trần gia Giang Nam từng bị chế nhạo là “Bất tiết chi thần