80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bởi Vì Đùa Em Rất Vui

Bởi Vì Đùa Em Rất Vui

Tác giả: An Tình

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 134946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/946 lượt.

i rất nhỏ rồi.
\'\'Sao?\'\'. Ác ma nhếch lông mày.
Cô vội vàng cười lấy lòng nói :\'\'Không có gì! Không có gì!\'\'.
\'\'Cuối tuần này chính là buổi tốt nghiệp rồi..............\'\'. Giọng của Đường Ẩn Khiêm chợt có chút buồn bã và cô đơn.
\'\'Đúng vậy! Đúng vậy!\'\'. Cô ước gì ngày mai sẽ là buổi tốt nghiệp luôn ấy chứ!
\'\'Em sẽ đến chứ?\'\'. Mặc dù là câu hỏi, nhưng trong giọng nói tràn đầy ép buộc không được từ chối.
\'\'Nhưng........Nhưng chịu trách nhiệm đưa tiễn là của các đàn anh đàn chị năm ba...........\'\'. Có liên quan gì đến cô đâu?
\'\'Em sẽ đến chứ?\'\'. Nụ cười của anh chói sáng hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú. Nhưng mà ở trong mắt của Diêu Thì Đông thì đó lại là nụ cười của ác ma.
\'\'À............Đương nhiên rồi!\'\'. Diêu Thì Đông luôn luôn bị khuất phục trước thế lực tà ác kia. Cô không thể nào lớn gan mà phản kháng được. Cô đành tự an ủi mình, dù sao thì đây cũng là lần cuối cùng.
\'\'Anh biết ngay là em sẽ không phụ lại sự yêu mến của anh mà, không hổ danh là học muội được anh yêu quý nhất\'\'. Anh vừa siết chặt gương mặt của cô vừa khen ngợi nói.
Cái phương pháp \'\'yêu mến\'\' và \'\'yêu quý\'\' như vậy cô không muốn đâu.........
\'\'Đương nhiên rồi!\'\'. Cô còn rất chân chó phối hợp, nghĩ một đằng nói một nẻo mà nói.
\'\'Thật tốt quá! Vậy là anh có thể yên tâm giao tâm huyết và thành quả nhiều năm của anh cho em rồi!\'\'. Anh vui mừng vỗ vai cô nói. Cô gái nhỏ bé năm nào rốt cuộc cũng lớn lên rồi, có thể gánh vác trách nhiệm nặng nề rồi.\'\'Học..... học trưởng. Ý của anh là?\'\'. Trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô liền sụp đỏ, anh không phải là nói đến..........
Đường Ẩn Khiêm gật đầu cười một tiếng, nói :\'\'Còn cần phải nói sao? Ngoài cái Đoàn điện ảnh kia thì còn có cái gì nữa chứ?\'\'.
Đừng có đùa!
\'\'Học trưởng! Trách nhiệm này rất lớn, em sợ em sẽ không gánh vác nổi. Hơn nữa em còn là người mới, ngu ngốc, anh............Anh tìm người tài khác đi!\'\'. Cô cũng không ngại chê bai bản thân chỉ mong anh bỏ ý nghĩ đó đi.
\'\'Thì Đông! Anh rất tin tưởng vào em!\'\'. Anh lại lộ ra nụ cười đó với cô, cho là đó là một nụ cười ấm áp.
Không được! Không được! Cô tuyệt đối sẽ không nhận. Cầu mong tất cả điều này đều là không có thật.
\'\'Em không muốn, anh đi tìm người khác đi!\'\'. Mất một năm xem phim kinh dị đã dạy cô hiểu biết sâu sắc rồi. Cô không cần đem ba năm còn lại để tiếp tục xem phim kinh dị đâu.
Chính là, hiện tại cũng giống như quá khứ-----------Chống đối không có hiệu quả T-T
Diêu Thì Đông chảy nước mắt bị bắt buộc quay lại Đoàn hội. Dọc theo đường nhìn cây cối hai bên, vẫn như cũ vỗ ngực oán thầm. A.........a.a.a.a....Cuộc sống đại học tươi đẹp đang cách cô càng ngày càng xa!
Khi khúc hát chào tạm biệt vang lên thì Diêu Thì Đông không thể không thừa nhận. Cô vẫn không nỡ từ bỏ Đường Ẩn Khiêm. Mặc dù tâm địa của anh rất xấu, cá tính như ác ma, nhưng............anh vẫn là \'\'Hoàng tử\'\' của cô!
Đường Ẩn Khiêm vừa đi ra khỏi lễ đường thì thấy cô khóc so với người khác càng thê thảm hơn. Diêu Thì Đông ôm một bó hoa hướng dương thật to, rất đáng thương liên tục lau nước mắt. Anh thở dài, nhìn cô như vậy ai không biết còn tưởng cô mới chính là người tốt nghiệp hôm nay.
\'\'Cảm ơn\'\'. Anh chủ động đi đến bên cô, rất tự nhiên mà nhận lấy bó hoa, trêu chọc cô, nói :\'\'Thì ra em thật sự đến buổi tốt nghiệp của anh?\'\'. Anh còn tưởng cô muốn anh nhanh chóng ra khỏi cổng trường luôn chứ!
Cô đáng thương hít hít mũi, thút thít gật đầu, đôi mắt long lanh ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt lại chảy ra.
Đường Ẩn Khiêm hơi giật mình. Không lẽ hôm nay cô đã nghĩ thông suốt rồi nên mới hành động như vậy?
Anh nhíu mày tò mò nhìn cô \'\'Anh còn tưởng rằng em ước gì anh tốt nghiệp thật nhanh!\'\'. Nếu hôm đó cô cho là cô đã che đậy được rất tốt thì cô đã sai hoàn toàn rồi.
\'\'Không sai...........\'\'. Diêu Thì Đông khổ sở nên không kịp suy nghĩ mà nói.
\'\'Sao?\'\'. Trên môi anh dâng lên một nụ cười lạnh. Mặc dù đã biết cô nghĩ như vậy, nhưng khi nghe chính miệng cô nói ra thì trong lòng bỗng nhiên có chút chua xót.
\'\'Nhưng.......Nhưng..........Mặc dù học trưởng rất thích nói đùa, rất thích trêu chọc người khác, lại thích gạt người, tính tình thì không tốt.............Nhưng mà em vẫn không bỏ được anh! Hu hu.........hix\'\'. Cô nói ra một hơi những lời bình thường không dám nói.
\'\'Thì ra anh có nhiều khuyết điểm như vậy sao?\'\'. Đường Ẩn Khiêm nghiến răng nghiến lợi nói. Hóa ra hôm nay cô chọn ngày mà lớn mật nói ra những lời như vậy.
\'\'Còn.......Còn không phải chỉ là những điều này!\'\'. Diêu Thì Đông tức giận nói lớn tiếng.
\'\'Như vậy sao............Em định đứng ở đây tiếp tục liệt kê các khuyết điểm của anh đúng không?\'\'. Anh cười khanh khách hỏi, nhưng mà nụ cười không có đọng ở đáy mắt.
Cô đột nhiên hồi hồn, vì những lời vừa mới nói \'\'Thật lòng\'\' dọa sợ đến cả người run lên, sợ hãi nói :\'\'Em không có! Em không dám!\'\'.
\'\'Hả?\'\'. Anh cao ngạo nhìn chằm chằm vào cô.