Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342012

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.

để cho đầu tôi gối lên vai hắn, “Ngủ đi, đối với em hôm nay như vậy là đã quá đủ rồi!”
Tôi yên tâm nhắm hai mắt lại, trong mơ hồ cảm thấy má hắn dụi dụi vào mái tóc mềm mại của tôi, “Em không bao giờ phải gặp lại những người đó nữa, tôi thề, cả đời này em cũng sẽ không phải trải qua loại chuyện đó thêm một lần nào nữa!” Những sợi tóc tán loạn che khuất khóe miệng cong lên của tôi, tâm trạng tôi trở nên vô cùng tốt.






Sáng sớm, tôi vừa bước vào văn phòng, An Bích và Cát Lan đã vội đi tới, xem ra tôi thật sự đã làm trái tim họ kinh hoàng suốt cả đêm, “Liễu Đình, hôm qua rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Cô bảo chúng tôi đi trước, còn nói những lời kỳ quái như vậy, thật sự là làm chúng tôi lo lắng đến chết!”
“Còn nữa, chúng tôi gọi điện cho tổng tài cũng không được, cô thế nào rồi, có xảy ra chuyện gì không?” Cát Lan lo lắng nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Tôi không sao mà, hôm qua tổng tài ở cùng một chỗ với tôi, hắn bảo người gọi tôi tới chỗ hắn!” Tôi nói dối không thèm chớp mắt.
“A di đà phật.” An Bích khẽ thở dài, đột nhiên sắc mặt trầm xuống, “Cô là đồ trọng sắc khinh bạn! Cũng không thèm gọi một cú điện thoại báo bình an cho chúng tôi!”
Đúng là vỡ đê Trường Giang mà, thật sự là chuyện vô cùng khó giải quyết, sắc mặt của Cát Lan cũng không tốt đẹp hơn.
Từ trước tới nay Giang gia đều là độc đinh, đến khi Giang Nặc ra đời, lập tức thành bảo bối của cả gia tộc, mẹ của Giang Nặc cũng là tiểu thư danh môn, là con gái của đại vương đường thủy – Đường Bảo Như.
Bởi vì bảo bối này thường xuyên gây chuyện sinh sự, từ nhỏ liền tác oai tác quái khiến người ta đau đầu, nếu không phải là làm cho người khác bị thương đầy mình thì chính là bản thân hắn bị thương đầy mình, bởi vậy Giang gia cố ý đầu tư xây dựng một khu bệnh viện “Giang Thành bình an”, không thể nghi ngờ là Giang Nặc hiện tại đang chữa trị xương đùi ở đó.
Ở ngoại khoa phòng số 1, là phòng bệnh dành riêng cho Giang Nặc, tôi đẩy cửa ra, Giang Nặc ung dung bình thản tà dựa vào đầu giường, ánh mắt hắn như bò cạp độc nhìn tôi chằm chằm: “ Tôi nghĩ cô cũng nên đến.” Tôi đứng thẳng như đầu gỗ, “Đây chính là cảnh cáo, nếu như cô không rời khỏi Phí Như Phong, người kế tiếp sẽ là cô!” Hắn ném vé máy bay ra, “Đây là vé máy bay đi Canada trong đêm nay, thừa dịp tôi còn muốn cho cô toàn thây thì rời đi đi!”
Tôi đi tới trước, cúi xuống cầm lấy vé máy bay, “Được!”
Trong mắt hắn xuất hiện một chút đắc ý, tôi đánh về phía hắn như tia chớp, trong tay xuất hiện một ánh sáng lạnh lẽo! Đao đâm thẳng vào ngực hắn, “Giang gia các người nghĩ rằng giết người thì không cần đền mạng sao? Tiền bạc quyền thế của các người có thể che dấu hết máu tanh sao?” Tôi rút đao khỏi ngực hắn.
Máu chảy thành dòng, ánh mắt nặng nề đen tối của hắn nhìn tôi, hắn cúi đầu lau lau vết máu trên người đưa lên miệng liếm liếm, trong mắt tràn ngập ý nghĩ không thể tin, “Cô vì tên điếm đực kia mà giết tôi?” Hắn nổi giận, sát khí dày đặc dâng lên, “Cô thế mà có thể vì hắn làm tới mức này!”
“Câm mồm!” Thanh âm của tôi lạnh lẽo, “Nghe nói nếu đâm vào cùng một chỗ ba lần, vết thương sẽ không thể chữa khỏi, chảy máu đến chết, anh hẳn là không biết thì ra chết là chuyện dễ dàng như vậy phải không!” Đao của tôi lại đâm tới một lần nữa, máu huyết hắn nhiễm đỏ ga giường, tay của tôi bị mạnh mẽ chặn lại!
Phí Như Phong! Ánh mắt hắn nhìn tôi dường như vô cùng lo lắng, giống như điên cuồng phẫn nộ, giống như thương tiếc, tôi dùng sức tránh thoát, vung đao ở trên cánh tay hắn chém ra một vệt máu. Hắn dùng tay bắt lấy đao của tôi, máu chảy dọc theo thanh đao, chảy vào tận tim tôi, đao bị hắn cướp đi, hắn ôm kẻ đang liều mạng giãy dụa là tôi vào ngực, “Gọi bác sĩ đến xử lý vết thương của Giang Nặc, phong tỏa tin tức, đồng ý mọi điều kiện của Giang gia, không được báo cảnh sát! Chuyện còn lại chờ tôi quay lại nói tiếp!” Hắn nói với Thiệu Phong.
Một ngọn lửa đến từ địa ngục thiêu đốt trong lòng tôi, cháy sạch lục phủ ngũ tạng của tôi khiến tôi phát đau, tôi điên cuồng cắn xé hắn, tôi dùng móng tay hung hăng bấm sâu vào da thịt hắn, giống như không chết không buồn, tới tận khi tay của tôi bị hắn túm xuống, tôi cảm thấy bàn tay trắng mịn, miệng tôi tràn ngập mùi tanh của máu.
“Các anh không phải người! Các anh đều là sói đội lốt người, các anh hẳn là phải xuống địa ngục!” Tôi điên cuồng thét chói tai, cả người đều trở nên điên cuồng!
Hắn vẫn ôm tôi gắt gao, một chút cũng không buông ra, cho đến khi tôi kiệt sức, xụi lơ trong lòng hắn.
Dòng nước ấm áp dội lên người tôi, trên tay tôi, đem từng vết máu trên người tôi tẩy đi, hắn nhẹ giọng nói bên tai tôi, “Nếu thật sự muốn giết một người, không cần phải làm tay của mình dính đầy máu tươi, có rất nhiều cách có thể khiến cho một người chết đi!”
Tôi quay đầu mờ mịt nhìn hắn, trên mặt hắn, cánh tay, trên người hắn tất cả đều là vết thương, máu tươi loang lổ, hắn giống như vừa trải qua một vụ tai nạn. Hắn lấy khăn tắm lau khô người tôi rồi ôm tôi đặt lên giường.