Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
Cuối tuần là ngày đáng yêu nhất, có thể tự do lười biếng trên giường. Đứng lên kéo bức mành thật lớn ra, ánh sáng tràn vào, trời xanh mây trắng, từng đợt hương hoa từ cửa sổ tràn vào, nhắm mắt lại hít thật sâu, từ đáy lòng đến tận những lỗ chân lông đều hoàn toàn thông suốt thư thái!
Mà đáng giận nhất trong số những phát minh chính là điện thoại di dộng, tiếng vang của nó đúng là khiến người ta cảm nhân sâu sắc được cái gì gọi là tiếng chuông gọi hồn! Tôi đi lên giường, lướt qua thân thể hắn, mò di động ở dưới gối, nhanh chóng ấn nút nghe.
“Liễu Đình!” Tiếng sư tử Hà Đông rống lên từ đầu bên kia làm cho người ta phải kinh hãi, “Chúng tôi đã đợi cô 40 phút 8 giây, cô muốn chết phải không?” Thật sự là vậy, đã 11 giờ 40, tôi hung hăng trừng mắt nhìn con dâm trùng lớn đang ngủ say bên cạnh, hắn hại chết tôi rồi!
“Tốt nhất cô nên xuất hiện trong vòng 10 phút nữa, nếu không cô sẽ không có cơ hội nhìn thấy mặt trời ngày mai đâu!”
Tôi vâng lệnh trả lời được, lập tức bò dậy, ngã, ma lang đã bị đánh thức, ma trảo lại đánh về phía tôi, hắn ôm chặt tôi vào lòng, “Nhất định không cho đi, ngủ với anh!” Tiếng nói khêu gợi của hắn vang lên bên tai tôi, tuy nhẹ nhưng rõ ràng, răng nanh khẽ cắn cắn tai tôi.
Anh càng thích sự quy thuận hoàn toàn của em, khiến em không thể tự cao! – Tôi hoàn thành lời thổ lộ của hắn ở trong lòng.
“Em đã chuẩn bị cái gì?” Hắn giống như tôi không nói rõ ra.
“11 giờ trưa cùng họ đi dạo phố mua đồ, 3 giờ chiều cùng anh đi xem phim!” Ngọn lửa có dấu hiệu yên tĩnh, tôi nắm chắc cơ hội thoát khỏi thân dưới của hắn.
“Anh sẽ bảo Tiểu Đàm gọi điện nói với rạp hát Tinh Hải, để họ đuổi hết khách đi!” Hắn chống khuỷu tay, vô cùng ung dung tự tại nhìn tôi sửa sang quần áo của mình, nhưng trong mắt ngọn lửa vẫn đang nhảy nhót, kiểu này hắn có thể thay đổi chủ ý bất cứ lúc nào, lại làm loạn hết lên. Rạp hát Tinh Hải, đuổi khách, tên đàn ông này quá xa xỉ.
“Em muốn đi rạp chiếu phim bình thường xem phim, vô cùng bình dân, Phí thiếu gia!” Tôi từ tủ quần áo bới ra áo chữ T và quần bò.
“Đây đúng là mua ở tạp hóa.” Đúng là nhu cầu của tôi không quá cao. Hắn dùng hai ngón tay nhấc chúng lên nhìn, toàn bộ thái độ ánh mắt đều thể hiện một câu: Cái này có thể mặc sao?
Tuy rằng là thợ bình thường, tuy là hình thức bình thường, tuy là vải hơi kém… nhưng mà tuyệt đối có thể mặc.” Tôi kết luận.
“Em xác định em phải trả tiền để mua nó?” Hắn nhướn mi ngắm tôi
Tôi nhịn cười, “Về cơ bản là có bỏ một chút. Nhỡ kỹ là 3 giờ chiều mặc chúng chờ em ở quảng trường Tân Lôi đấy, còn phải đeo kính đen, không được tới muộn!” Tôi vung vẩy ngón trỏ cường điệu nói, hắn liếc mắt nhìn tôi một cái, hừ nhẹ một cái.
“Hôm nay là sinh nhật anh sao? Sao mà quà tặng chẳng theo ý muốn của anh vậy?”
“Kháng án cũng vô dụng!” Tôi đi giầy vào trả lời, thật sự là không kịp rồi, tôi phải kêu lái xe lái đến 180 km/h mất.
“Nếu tốc độ của em dám vượt qua 80km/h, anh đảm bảo em nhất định sẽ không kịp hối hận!” Trong mắt hắn ẩn núp cảnh cáo.
“Em biết rồi!” Tôi than thở, hình như nam nhân này không phải là người Trái Đất, hắn đến từ Sao Hỏa, có khả năng đặc biệt!
Dưới sự cảnh cáo của Phí Như Phong mà đi, tôi đương nhiên là đến muộn. Từ xa tôi đã nhìn thấy hai phụ nữ đi đi lại lại, bộ dáng có vẻ cực kỳ không kiên nhẫn.
Thôi xong, thôi xong rồi, hôm nay lễ tai tôi chắc chắn sẽ thủng luôn, “An Bích, Tiểu Lan” Tôi dùng vẻ mặt chột dạ chào hỏi.
“Cô vẫn còn đến được đấy, cô xem đã mấy giờ rồi, chúng tôi đứng trong gió lạnh thấu xương đã bao lâu rồi chứ? Cô có biết là đức tính không tốt đẹp nhất của phụ nữ là trễ hẹn không?” An Bích nổi trận lôi đình.
“Người ta là đêm xuân ngắn ngủi kéo đến ngày dài, quân vương còn chưa dậy sao mà dám đứng lên.” Cát Lan vừa mở miệng liền làm tôi lạnh muốn chết.
“Tôi từ ba ngày trước đã nói với cô, không thể muộn, tuyệt đối không thể muộn, tham gia triển lãm châu báu là thứ vô cùng cần thiết để nâng cao cấp bậc cuộc sống và khiếu thẩm mỹ, mà cô thì sao? Bộ dáng toàn bộ không hề hứng thú, cô quả thật không có một chút giống phụ nữ! Không có mục tiêu, không có nhiệt tình, châu báu là gì cô biết không? Có biết không hả? Chính là khuôn mặt thứ hai của phụ nữ!” Màn khuyên bảo tận tình diễn ra.
Tôi cười méo mặt, khiêm tốn chờ họ tụng niệm, rốt cục Cát Lan từ bi nói, “Đi mau đi, chúng ta muộn như vậy, nếu giờ cứ đứng đây không khéo phải tham dự lễ bế mạc triển lãm châu báu luôn ấy chứ!” A di đà phật, cuối cùng cũng thoát.
“Triển lãm châu báu Đặc Lệ Sa Tinh” không hổ là đẳng cấp quốc tế, hội tụ tinh anh, từng người mẫu nổi tiếng mang theo vòng cổ chói mắt quý giá, nhưng lại như lu mờ trước chúng.
Hải vận – vòng cổ được khảm trân châu đen và kim cương, người mẫu mặc váy dài màu lam, xoay tròn, thần bí mà cao quý; Quang nguyệt lưu tinh – dày đặc kim cương như bầu trời sao, ở trong đêm đen tăm tối, giống như mưa sao băng, mang đến ánh sáng chói lòa, nhà thiết kế lấy sự lóe sáng của kim cương tạo ra một trận mưa sao băng vĩnh h