Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2018 lượt.

cứ chờ ăn xong với nhau một bữa cơm rồi nói được không?” Trên mặt hắn là ánh sáng ấm áp, cặp lông mày rậm rạp khẽ chùng xuống toát ra phong thái hài hước và đầy trí tuệ.
“Tôi vẫn luôn muốn ăn một bữa cơm với em, nhưng em lại hẹn đến quán cà phê, tôi chỉ có thể mang đầu bếp đến đây, em nếm thử tài nấu ăn của họ đi, cũng không tệ. Hơn nữa chắc là em cũng chưa ăn cơm phải không?” Hắn săn sóc nói, tôi thật sự là nuốt không nổi.
Hắn ngoắc tay, đồ ăn đã được chuẩn bị xong từ lâu được bưng lên, từng món một đều ấm, thích hợp ăn ngay, Sa lạp, Bạch khuẩn tiên nga can, hương toán ngưu tử thịt…
“Ăn một chút được không, tôi đảm bảo em sẽ không hối hận” Ánh mắt nóng bỏng của hắn nhìn tôi.
Tôi không thể từ chối dù tôi biết rằng thời gian càng dài thì nguy hiểm càng tăng, chúng tôi chậm rãi nếm từng món ăn, đúng là rất ngon, nếu là một người phụ nữ khác, bên cạnh có một người đàn ông lịch sự ga lăng, đẹp trai tuấn tú lại vô cùng ân cần thì nhất định sẽ vô cùng tự hào với người khác, sẽ cảm thấy vô cùng ngon miệng! Nhưng mà chỉ mình tôi biết, tôi nuốt vào như nuốt thạch tín, tôi và hắn đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để yêu nhau, nhân lúc dũng khí của tôi còn chưa biến mất hoàn toàn, tôi lấy Ngọc Hàm Thiền ra, “Ôn tiên sinh, dựa theo quy định của công ty thì chúng tôi không thể nhận món quà có giá trị vượt qua một trăm đồng, mời anh nhận lại!” Tôi đặt miếng ngọc trên bàn đẩy về trước mặt hắn.
Hắn tao nhã lau tay, miễn cưỡng dựa vào phía sau nhìn tôi suy nghĩ sâu xa: “Phí Như Phong biết em tới gặp tôi? Hay là em nghĩ hắn đã nắm được điểm yếu của tôi? Cho nên không thể không tới đây?” Hắn lướt qua bàn, ôn hòa nhưng tự tin nói với tôi: “Liễu Đình, chắc hẳn em cũng nghĩ rằng tôi không phải là người đàn ông dễ đối phó như vậy, nếu em đồng ý, tôi có thể đưa em đi, hơn nữa không sợ Phí Như Phong tìm tới cửa gây chuyện.” Mỗi tấc thân thể hắn đều toát ra sự kiên định và tự tin, tôi nhìn hắn lại thấy đau đầu.
Điểm yếu mà Phí Như Phong đang nắm trong tay, có lẽ chính là một kế hoạch được người khác tỉ mỉ tính toán, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ lại rình ở phía sau, người đàn ông này đã muốn đấu với Phí Như Phong từ lâu!
Mà tôi thì không muốn chuyện này xảy ra chút nào!
“Hay là em đã trao trái tim cho hắn?” Cằm hắn bạnh ra, giọng nói ỉu xìu.
Tôi kinh hoàng, nhất thời không tìm ra câu trả lời có thể thuyết phục hắn, phản ứng của tôi dường như là ngầm đồng ý với suy đoán của hắn.
“Vì sao?” Giọng điệu của hắn lạnh đến thấu xương, trên mặt hắn tràn đầy giận dữ cô đơn cùng nỗi đau sâu kín.
“Vì sự ép buộc của hắn, phải làm những gì người khác muốn, giãy dụa đau khổ cũng chỉ là sự khiêu chiến cao nhất trong mắt hắn mà thôi. Vừa khiến mọi người vui vẻ lại vừa không làm bản thân khó chịu!” Tôi quyết tuyệt nói, đối với một người đàn ông quá thông minh, biện pháp tốt nhất chính là nói thật. Hắn khiếp sợ, trong các đáp án mà hắn đã nghĩ không hề có đáp án này!
“Đừng nghi ngờ, tôi thật sự trao trái tim cho hắn, Phí Như Phong thông minh tuyệt đỉnh, chân tinh giả ý thế nào sao hắn có thể không nhận ra? Nếu hắn không hiểu rõ trái tim tôi thì sao có thể chấp nhận việc tôi ngồi với anh ở nơi này?” Tôi khẽ hít một hơi. “Tôi là một người phụ nữ có thể bán đứng cả trái tim mình!” Chỉ khi biết người phụ nữ hắn yêu thương ghê tởm thế nào hắn mới có thể xóa sạch hình bóng tôi.
“Cho nên? Đợi mọi chuyện kết thúc, để bản thân vỡ thành những mảnh nhỏ cũng để trái tim không thể yêu ai nữa!” Lời nói của hắn như một sợi roi quất mạnh vào tôi, thống khổ và giận dữ trong giọng nói của hắn làm trái tim tôi như bị đâm hàng ngàn vạn mũi tên. Tôi cố gắng nói: “Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ làm bản thân nuối tiếc, tôi sẽ sống thật tốt.”
“Có thể khiến em giao trái tim cho hắn, hắn nhất định có chỗ hơn người, nếu đây là cơ hội duy nhất để đạt được hạnh phúc, vậy vì sao còn muốn bỏ lỡ, nếu có thể hãy đối diện tất cả, trốn tránh mọi việc chỉ là cách làm ngu ngốc!”
Nghiên trời lệch đất, sóng biến kinh hoàng đánh thẳng vào lòng khiến tôi quay cuồng, giống như những suy nghĩ sâu kín nhất trong đáy lòng bị người khác phát hiện, mạnh mẽ kéo ra dưới ánh sáng ban ngày. Sắc mặt tôi tái xanh, thân hình run rẩy lắc lư, giọng nói của hắn không nhanh không chậm: “Tôi hy vọng em hạnh phúc, từ lần đầu tiên nhìn thấy em, giấc mộng của tôi chính là đem lại hạnh phúc cho em cả đời.” Hắn nghẹn lại, giọng nói hơi nghèn nghẹn, “ … Nhưng mà cho đến giờ tôi mới hiểu được, hạnh phúc của em là do tôi hay hắn mang lại cũng không có gì khác nhau.”
“Đừng nói nữa!” Tôi không đành lòng tiếp tục nghe, mỗi câu của hắn đều giống như xé rách tim tôi, hắn cầm bàn tay đang để trên bàn của tôi lên, tay của chúng tôi đều vô cùng lạnh lẽo run rẩy.
“ Vì chính em, hãy thử một lần đi Liễu Đình!”
Tôi nhìn đôi mắt to trong sáng, cánh mũi thẳng, đường cong trong sáng, trên trán tôi đầy mồ hôi lạnh, ruột gan tôi cuộn lên.
“Giới hạn cuối cùng là đừng bao giờ đánh mất chính mình, giam cầm trái tim cả đời, nếu cuối cùng mọi việc vẫn không thể được như ý, vậy thì đừng ngại ngần gì cả,


Old school Easter eggs.