Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342029

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.

của tôi!” Giọng nói của hắn khàn khàn vì tình dục, mức độ triền miên kịch liệt của chúng tôi làm hắn rung động, hắn hoàn toàn không thể khống chế tới mức hắn cũng phải khiếp sợ, tay hắn rời khỏi người tôi, hắn gắt gao túm lấy chúng sợ chúng lại bò lên người tôi lần nữa, hắn không tin vào tự chủ của mình nữa.
Tôi bị hắn dã man giữ lấy, đầu váng mắt hoa, trong đầu là một mảnh trống rỗng, tôi vẫn cảm giác được sức nặng của hắn rời khỏi giường, tiếng bước chân của hắn vang lên, hắn rời khỏi tôi.
Tới khi hắn trở về, người đã đầy mồ hôi, ánh mắt giống như đêm đen sâu thẳm đâm tới phía tôi, “Anh nói rồi, em nên biết đến hậu quả mà em phải nhận lấy!” Giọng nói hắn bình tĩnh đến đáng sợ, “Anh sẽ cắt áo ngủ của em, giao hoan với em, một lần lại một lần, tận tình làm, ít nhất em sẽ không thể xuống nổi giường trong 24 giờ, em sẽ ngất trong cơn giao hoan của anh!” Hắn cởi quần lót đẫm mồ hôi, mạnh mẽ thẳng tiến, thực hiện lời nói của mình.
Ngay cả một ngón tay tôi cũng không thể cử động nổi, cơ thể tôi hiện tại quá mức đau đớn chua xót, tôi giống như một cái dẻ lau nhàu nhĩ. Hắn duỗi tay chân, giống như một dã thú không bao giờ biết thỏa mãn, ánh mắt chớp chớp bừng sáng. “Nhìn đi, đây là hậu quả của việc không hề quan tâm sống chết mà khiêu khích anh.” Nam nhân không chịu thua đáng chết!
Tôi còn đang thở dốc, trái tim tôi vẫn đang kịch liệt nhảy lên, hắn thoải mái cười to, “Anh cũng có chút vật nhỏ cho em.” Hắn vô cùng thân thiết ôm lấy tôi, nhưng giọng nói âm trầm làm cho xương sống tôi run rẩy. Một sợi dây chuyền lóa mắt xuất hiện trên cổ tôi – Mộng ánh sáng, ánh mắt hắn âm u thâm trầm, người đàn ông này, ngay cả quà tặng cũng mang theo thâm ý sâu sắc.
“Còn có một thứ em cũng rất muốn có được.” Bàn tay hắn hé mở, một sợi dây đỏ xuất hiện trước mắt tôi, Ngọc Hàm Thiền, sao nó lại ở trên tay hắn, tôi nhìn nó lóe lên đến mất hồn, “Em không hy vọng nó sẽ vỡ nát chứ?” Tôi mím môi, bàn tay của hắn chậm rãi siết chặt, nụ cười tàn nhẫn khẽ nở trên mặt, bình tĩnh giống như đã biết trước, người trong thương giới tàn nhẫn thâm độc nhất là khi tìm được điểm yếu trí mạng của đối thủ trong trò chơi, một điểm yếu không chịu nổi chút đả kích nào, trừng trị đối thủ, để hắn sống không bằng chết. Vẻ mặt hắn rành rành cho thấy rằng hắn đã tìm được điểm yếu của Ôn Trạch!
Tôi không phát hiện rằng cả người tôi đều run rẩy.
Là lỗi của tôi, tôi mạnh mẽ giữ lại thứ nóng bỏng tay mà mình không thể dùng, tôi nắm chặt tiếc nuối không buông, bây giờ bị nó làm bỏng, cũng làm bỏng cả những người xung quanh, đây thật sự là vô cùng nuối tiếc, mà trận chiến này bất kể ai thắng ai thua, thì đối với tôi đều là một kết cục thảm bại.
Đây là Phí Như Phong, tôi muốn một chút của hắn, hắn sẽ muốn tất cả của tôi, toàn tâm toàn ý, đầu hàng phục tùng một cách toàn diện, không cho phép giữ lại bất cứ thứ gì!
Tôi giương mắt nhìn hắn, nhìn sâu vào đáy mắt hắn, thản nhiên nói: “Có lẽ nó đã từng có cơ hội trở thành món quà có ý nghĩa nhất trong sinh mệnh của em, nhưng bây giờ, đã quá muộn, đối với em nó cũng chỉ là một khối ngọc mà thôi! Như Phong,” Giọng nói của tôi trở nên âm trầm: “Sinh mệnh của em đã có quá nhiều nuối tiếc, xin đừng đeo thêm một mạng người lên lưng em nữa, đừng thêm một phần tội ác khiến người khác bi thảm hơn nữa!” Con ngươi của Phí Như Phong khẽ co lại, mũi nhọn tinh tế mềm mại cọ lên mặt tôi, hắn nở một nụ cười khinh khỉnh, đặt Ngọc Hàm Thiền vào tay tôi: “Cho em một cơ hội gặp lại hắn!”
Trái tim đang đập loạn của tôi hoãn xuống, tôi quá hiểu mục đích của hắn, khẽ lắc đầu cười nói: “Phí Như Phong, em đã từng nói với anh, anh là nam nhân bá đạo nhất mà em từng gặp chưa, cũng…”
“Á.” Tôi kinh hoảng hô lên, hắn túm tôi lên ngồi trên người hắn, dùng tư thế này tiến nhập vào người tôi: “Không còn cách nào, đây là hậu quả của việc không ngoan!” Hắn vẽ ra một nụ cười duyên dáng, tôi không đứng dậy nổi, mệt mỏi không còn sức phản kháng, tôi mặc hắn yêu thương một cách tùy tiện. Một cuộc hẹn với Ôn Trạch không phải là chuyện khó làm, khó là khó ở chỗ tôi sẽ đối mặt với hắn như thế nào, đây là cơ hội cuối cùng mà Phí Như Phong cho tôi, cũng là một thử thách nguy hiểm ác độc, sự lựa chọn của tôi sẽ quyết định có làm cho gió mây nổi lên cuồn cuộn hay không. Mà tôi làm sao có thể khiến cho Ôn Trạch hoàn toàn hiểu rõ được… Tôi làm sao… làm sao có thể làm tổn thương hắn! Đi qua hai ngã tư đường, tôi đứng bên ngoài quán cà phê, nhìn bóng dáng thon dài anh tuấn của hắn qua một ô cửa sổ,tôi chợt nảy ra một ý nghĩ xúc động vớ vẩn là muốn Phí Như Phong và Ôn Trạch đều cút đi thật xa, để cho cuộc sống của tôi được bình yên.
“Hi.” Tôi đứng trước mặt hắn, hồi hộp lo lắng chào hỏi, hắn đứng lên kinh ngạc nhìn tôi, chờ một phút sau hắn nói: “Chúng ta lâu rồi không gặp, Liễu Đình.” Cổ họng hắn phát ra một tiếng cảm thán, chua xót dâng lên từ đáy lòng tôi.
“Ôn tiên sinh.” Hắn giơ tay chặn lại câu nói của tôi, ông chủ của giới thương nhân đúng là tao nhã, giơ tay nhấc chân cũng đều thể hiện ra khí thế uy nghi của hắn.
“Mọi chuyện


Old school Swatch Watches