Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342063

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.

ía sau, cảnh sát đi ra khỏi xe “Phí tiên sinh, có cần chúng tôi hộ tống ngài tới nơi nào nữa sao?”
“Không cần, cám ơn.” Xe nhanh chóng vọt đi!
Trên trời mây đen càng ép xuống thấp, cuối cùng một tiếng sét nổ ra, mưa to rơi xuống, hạt mưa lạnh lẽo đập vào cửa thủy tinh, rào rào rào như nhịp trống điên cuồng!
Xe đi qua một rừng cây, phía trước mơ hồ nhìn thấy một bức tường bao màu trắng, “Sắp đến rồi, Phí tiên sinh.” Thiệu Phong vừa quay đầu lại nói, một tiếng nổ mạnh cực lớn truyền đến, hai chiếc xe phía trước nhào khỏi quốc lộ, tia lửa bắn ra bốn phía. Mấy chục chiếc xe máy màu đen như từ trên trời rơi xuống, đem họ bao vây, cắt đứt đường đi, đây là một hồi phục kích hoàn mỹ.






A, Ôn Nguyệt bừng tỉnh từ giấc mơ, cô mở miệng thở phì phò, toàn thân đẫm mồ hôi, cô chậm rãi đứng lên, đồng hồ ở đầu giường chỉ 19h38’
Trong phòng tràn ngập hương vị cây tùng thản nhiên, trên bàn là canh mà Mao thái thái đưa tới, bát đựng canh thật sự độc đáo, không cần biết để đó bao lâu, vẫn bảo trì được sự ấm áp. Tiếng mưa rơi tí tách từ ngoài cửa sổ truyền vào, Ôn Nguyệt nhẹ nhàng đến trước cửa sổ, bên ngoài là một mảnh mờ mịt, căn nhà lớn này như một chiếc chuông gió treo giữa trời, Cạch, một tiếng vang nhỏ, ở không gian yên tĩnh khiến cho người ta vô cùng bất ngờ. Ôn Nguyệt quay đầu, cuốn sách vốn đặt trên giá bị rơi xuống đất, cô cúi người chuẩn bị nhặt lên, một cái bóng trắng xoẹt qua bên khóe mắt cô, cô lập tức đứng lên, toàn là bóng đem, cái gì cũng không có!
Ôn Nguyệt lạnh lẽo, giống như có người lướt qua cạnh cô, cô run rẩy bước vài bước về phía trước, “Thật lạnh…” Một tiếng cảm thán theo gió truyền đến, uyển chuyển mà đau thương.
A! Ôn Nguyệt thét chói tai, cô mở cửa phòng lao thẳng xuống lầu! Trong phòng khách không có ai, đèn chính đã tắt, chỉ còn lại mấy chiếc đèn nhỏ thản nhiên lóe lóe trên u quang, toàn nhà to như vậy, mà ánh sáng chiếu ra còn ít hơn một căn nhà bình thường, quỷ dị như vậy làm Ôn Nguyệt có một cảm giác điên cuồng, loại sắp xếp này, Giang gia này… giống như cố ý mời quỷ!
Mồ hôi túa ra dày đặc trên trán Ôn Nguyệt, cô nghe thấy tiếng thở dốc dồn dập của mình, cô muốn thấy con người, thấy tiếng thở rõ ràng của con người! Cô bối rối đi lại, cách đó không xa có một căn phòng lộ ra chút ánh sáng, Ôn Nguyệt nhanh chóng đi đến đó, cô gõ nhẹ vài cái, không có tiếng đáp lại. Ôn Nguyệt cắn cắn môi, sự dạy dỗ nhiều năm qua không cho phép cô tự do bước vào, nhưng mà… nhưng mà hôm nay cô thật sự không chịu nổi nếu phải ở một mình, tay cô khẽ xoay cửa, cạch, tiếng vang thanh thúy, cửa mở.
Ôn Nguyệt phát ngất mấy lần, cô ngay cả kêu cũng không nổi.
“Tiểu Nghi, Tiểu Nghi” Người đàn ông liên tục lặp đi lặp lại cái tên này, nước mắt đầy mặt hắn, vui buồn lẫn lộn, toàn thân hắn đều phát run, u mê cắn nuốt Ôn Nguyệt “Em cuối cùng chịu tới gặp anh.” Trong giọng nói của hắn toàn bộ là đau khổ, thê lương và chua xót, tay hắn xoa mặt Ôn Nguyệt, theo bản năng cô né sang một bên, hắn hoảng loạn rút về, “Anh sẽ không ép buộc em nữa, nếu không cho anh chạm vào em, anh sẽ không chạm!” Giọng nói hắn thê lương, “Tiểu Nghi, chỉ cần em đừng đi, chuyện gì anh cũng đồng ý với em!” Hắn si ngốc nhìn cô, “ Em không biết anh nhớ em nhiều thế nào đâu,” Hắn chỉ vào quan tài, “Mỗi ngày anh đều ngủ ở đây chờ em, họ nói chỉ có nơi nhiều âm khí thì em mới đến.”
Ôn Nguyệt hoảng sợ nhìn người đàn ông trước mắt, hiển nhiên là hắn đã không tỉnh táo nữa rồi, nhưng trên người hắn vẫn để lại sự cao quý nào đó, khí chất hiên ngang vẫn còn sót lại. Môi Ôn Nguyệt mấp máy, “Đừng, đừng từ chối anh.” Giọng người đàn ông chói tai đến cực điểm, Ôn Nguyệt hốt hoảng lùi về phía sau.
“Đừng sợ anh, không cần sợ anh, anh sẽ không làm em tổn thương, Tiểu Nghi, mọi chuyện anh làm đều là để vĩnh viễn được bên em.” Người đàn ông vươn tay khát vọng, ánh mắt hắn trở nên tình tứ, cả người Ôn Nguyệt phát lạnh, cô lùi một bước, cô đã lui đến mặt tường lạnh băng, cạch, thân thể hắn đụng vào đâu đó, trong giây lát, tất cả đèn đều sáng lên, trên vách tường đều là ảnh chụp của một người, những tấm ảnh này dưới ánh đèn hướng đến cô cười yếu ớt!
Họ giống nhau như vậy, người phụ nữ trên ảnh chụp, mái tóc bay bay, vài sợi đậu trên trán, giọt lệ như ẩn như hiện trên gương mặt tuyệt trần, tất cả phối hợp hoàn mỹ như vậy, hai mắt cô ấy linh động, ảnh chụp rõ ràng là giống nhau nhưng lại có thể cảm nhận được sự thay đổi ánh mắt của cô ấy, hơi gơi giương khóe miệng, vừa chợt thấy, lại giống như bất cứ lúc nào cũng có thể mở ra nói chuyện, cô ấy rất đẹp, rất đẹp, loại đẹp này không phải nóng sáng bức người mà là tự nhiên, mềm mại, làm cho người vừa nhìn liền phải chân thành ca ngợi nét đẹp đó. Nước mắt rơi ra từ khóe mắt Ôn Nguyệt, bốn phía tường, bóng đèn xoay tròn, một tấc lại một tấc đánh về phía cô.
“Tiểu Nghi” Người đàn ông đột nhiên làm ra một động tác kỳ quái – hắn mở nút áo, gần như dùng cách thô bạo mở toang áo trong của hắn, trên ngực hắn toàn bộ đều là lỗ kim châm, Ôn N