Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bóng Sói Hú

Bóng Sói Hú

Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342067

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.

guyệt không tự chủ được nhắm chặt mắt lại.
“Tiểu Nghi, anh vẫn sống trong ác mộng, không có em, mình anh sống đau khổ như vậy đó, anh,” hắn chỉ ngực mình “ Nó toạc ra một cái động, nó làm anh mỗi đêm đều đau đớn!” Vẻ mặt của hắn tuyệt vọng, khóc thét lay động Ôn Nguyệt.
“Anh không thể ngừng tiêm vào nó… anh mới có thể cảm giác được em ở ngay bên anh, Tiểu Nghi!” Giọng nói của hắn lọt vào tai khiến người ta có cảm giác không đành lòng nghe tiếp.
Tứ chi lạnh như băng hướng về Ôn Nguyệt, người đàn ông điên cuồng lao về phía cô, Ôn Nguyệt như vừa tỉnh cơn mơ, cô xoay người, nhanh chóng túm lấy một cái rèm che xuống, rèm che chắn ngang đầu hắn, Ôn Nguyệt lao ra khỏi phòng, đón cô là tiếng hét thê lương sợ hãi đến cực điểm, một người phụ nữ trung tuổi ung dung, đoan chính nhã nhặn vẻ mặt đáng sợ, hai mắt nhìn cô đăm đăm, miệng bà không ngừng thét chói tai, sắc mặt bà tím trắng, mồ hôi không ngừng rơi ra, toàn thân bà đều đang run rẩy, “Giang Nghi, cuối cùng cô cũng đến đây!”
La Rochelle cuộn tròn trên ghế, trong lòng đau đớn như vỡ nát, nhưng trong đầu càng lúc càng rõ ràng, cô nhìn Ôn Trạch, nhìn kỹ hắn, điều tra hắn, phân tích hắn, dùng ánh mắt cô xé nhỏ hắn. Ôn Trạch tùy ý dựa vào ghế, quần áo màu xám ở trong bóng tối mịt mùng tản ra ánh sáng thản nhiên, “Suy nghĩ làm sao để cứu vớt vương tử của cô ư?” Câu hỏi nhàn nhã mà hiểm ác của Ôn Trạch truyền vào tai La Rochelle, lòng cô dâng lên luồng khí nóng, trong miệng là từng đợt máu ngọt.
“Tôi quên nói cho cô, tôi vì Phí Như Phong mà chuẩn bị một nơi chôn thân thật độc đáo, từ hôm nay trở đi, hắn sẽ biến mất không còn chút dấu vết trên thế giới này! Không có xương cốt, không có mảnh vụn, thậm chí cả một mảnh góc áo cũng không còn sót lại!”
Cả người La Rochelle bị rút đến trống không, trong giây lát cô đau đớn đến không còn cảm giác. Bình tĩnh, tỉnh táo lại - La Rochelle dùng sức cảnh báo chính mình. Cô cố gắng áp chế ý tưởng nảy ra trong đầu, tay cô nắm tay vịn chặt cứng, gai trên tay vịn đâm vào lòng bàn tay cô! Tan thành mây khói, xương cốt không còn, một người cần phải cố gắng gạt bỏ sự tồn tại của một người khác như thế, là không muốn nhớ tới, là sợ hãi sẽ không thể quên. Ôn Trạch, Ôn Trạch, hắn sợ cái gì?
Một tia chớp mang theo tiếng sét đánh vang lên ngoài cửa sổ, một ánh sáng trắng xẹt qua hai má Ôn Trạch, “Yêu một người không yêu mình, sẽ giống như tự tay dùng đao xẻo sạch bản thân từng chút một, loại cảm giác chậm rãi thiêu đốt thành tro tàn này, chỉ có người ngu ngốc nhất mới muốn trải qua; Thiên đường ở ngay trước mắt chúng ta, nhưng khi chúng ta đứng ở cửa, mới phát hiện ra chúng ta đã cầm sai chìa khóa, La Rochelle, cô và tôi đều đã chọn đúng hướng nhưng đều không thể đi tới cuối cùng.”
Đột nhiên La Rochelle thấp giọng nở nụ cười, tiếng cười càng lúc càng lớn, càng lúc càng càn rỡ, nếu nơi này không phải ở ngoại ô, nhất định sẽ kéo tới vô số người xem.
Ôn Trạch không thay đổi nhìn cô.
“Một người, vào lúc nghĩ đến hắn đã nắm chắc thắng lợi, sẽ không tránh được mà để lại dấu vết,” La Rochelle giơ lên nụ cười như có như không “Kỳ thật, trước hôm nay anh chưa từng có ý định giết A Phong!” La Rochelle không lảng tránh ánh mắt có thể đem người ta nuốt vào kia “Nhưng hôm nay anh ép anh ấy vào thế phải chết, hơn nữa dùng thủ đoạn ngoan độc như vậy, lí do chỉ có một,” Ôn Trạch nhìn cô, trong ánh mắt hắn toát ra hai tầng cảm xúc, có cảnh cáo nhưng cũng có khuyến khích dụ dỗ, “Bởi vì Phong quá chấp nhất, bởi vì anh ấy ở thời điểm đã mất hết hy vọng mà vẫn từ chối tôi, tình yêu của anh ấy quá mãnh liệt và cũng quá dài lâu, yêu như vậy---- sẽ nhất định làm anh mất đi một thứ vô cùng quan trọng… hoặc là người!” Giọng nói nhẹ tới không thể nhẹ hơn của La Rochelle ở trong căn phòng yên tĩnh lại rõ ràng đến kỳ lạ.
Ánh mắt Ôn Trạch trở nên bén nhọn hơn cả châm chọc, hắn nhìn La Rochelle như nhìn một con kiến, “Đứa trẻ ngu ngốc, sao nhất định phải ép tôi giết cô chứ!” Hắn, đã muốn giết người.
Trái tim La Rochelle trống rỗng, toàn thân cô như đang bọt biển phập phềnh, nụ cười của cô vô cùng động lòng người, Phong, cuối cùng em cũng tìm được chỗ hổng cho anh rồi!
“Ôn Trạch, phía sau mặt nạ kỳ thật anh cũng là một bóng dáng cô độc, khi anh đánh đàn, anh chính là một người đàn ông bình thường muốn được yên lặng canh giữ!” La Rochelle từng bước ép sát.
“Nói tiếp đi, ở giây phút cuối cùng, điều muốn nói luôn rất nhiều.” Ôn Trạch nhẹ nhàng luồn tay vào mái tóc đen thùi của cô, chúng quấn quanh một vòng lại một vòng trong tay hắn, chúng rối rắm trên tay hắn, gân xanh tinh tế trên thái dương La Rochelle liên tục nảy lên.
“Vì một người đã chết, có đáng không?” Bàn tay Ôn Trạch túm chặt, sát ý ôn hòa hiện lên trên khóe mắt hắn, ánh mắt hắn tĩnh lặng nhìn cô như nhìn một người đã chết.
“Anh ấy sẽ không chết,” Ngực La Rochelle đau đớn như bị kim đâm… đôi môi cô mấp máy dồn dập, cô giãy dụa “ Nguyên nhân mà anh để ý kia sẽ không để anh ấy chết!” Đau đớn gấp trăm lần như dời núi lấp biến ập tới, vừa đau vừa xót, giống như lạnh lại nóng,


XtGem Forum catalog