Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Boss, Nơi Đó Không Thể Cắm

Boss, Nơi Đó Không Thể Cắm

Tác giả: Giao Chi

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342094

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.

gủ luôn thích chu môi, mẹ Kim thường xuyên nói Nguyên Bảo là một đứa bé chưa trưởng thánh, trên thực tế, cô thật sự là đứa trẻ con.
Cánh môi đỏ mọng nước, giống như một quả đào chính trong núi băng vậy, thoạt nhìn rất là ngon miệng.
Hôn hay không hôn.
Đây mới thật là vấn đề.
BOSS nhíu mày, đại não cao quý bắt đầu vì vấn đề này mà vận hành, hôn lời nói bề ngoài thì có vẻ cấm thú, nhưng không hôn thì cũng không phải phong cách của anh, cho nên. . . . . . Tiện nghi cho không mà không chiếm thì cũng uổng.
Ai bảo anh không bằng cầm thú?
Đem Nguyên Bảo vào trong ngực ôm ôm, sau đó anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn lên.
Mềm nhũn, cũng không có mùi vị gì, nhưng rất thoải mái, híp hia mắt hưởng thụ, nhẹ nhàng mút từng chút trên môi cô, trong chốc lát, đôi môi của cô có chút sưng đỏ.
"Ưmh. . . . . ." Nguyên Bảo không thoải mái vung tay lên, sức lực tuyệt đối không nhẹ, trên gò má đẹp đẽ của BOSS hiện năm dấu ngón tay đỏ đỏ, anh nhẹ nhàng nhíu nhíu mày, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn kia, sau đó giận dữ lật người, hướng lưng về phía Nguyên Bảo.
"A ~ đùi gà thât là to, BOSS~"
". . . . . ."






Ngày hôm sau khi trời vừa bừng sáng, người nằm trên giường cũng chưa có ý muốn tỉnh dậy, đôi nam nữ nào ôm nhau thật chặt, mái tóc đen tuyền của người con gái hòa vào mái tóc của người đàn ông, cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé.
"Ưmh. . . . . ." Trên giường cô gái nhỏ uhm một tiếng, lông mi dài khẽ run rẫy, sau đó hai mắt mở ra, lộ ra một đôi mắt đen không tinh tường cho lắm.
"Thật thoải mái. . . . . ." Hướng về phía lồng ngực trước mặt cọ xát, nửa ngày mới nghĩ ra có gì đó không đúng, cô trợn lớn hai mắt, sau đó ngẩng đầu lên.
Người đang ông trước mắt đang ngủ rất say, ngũ quan sắc ngọn đã nhu hòa hơn nhiều, Nguyên Bảo cảm thấy yên lòng , sau đó đưa tay chọc chọc vào làn da của BOSS.
"Mấy giờ rồi?" Giọng nói BOSS có chút khàn khàn, ôm cô hết sức chặt, sau đó đem cằm anh tựa lên đầu cô.
Nguyên Bảo lảo đảo người, chạy vọt đến phòng tắm lần nữa, sờ soạng cái mông phía sau, nơi đó có một mảnh bị dán lại, độ dính cô chọn rất mạnh, vẫn là cái loại giấy dán đó, chỉ tháy thậm chí lỗ cắm sạc đã không còn thấy
" Thôi rồi mình ơi ~" Nguyên Bảo khổ sở ngồi chồm hổm trên mặt đất túm lấy tóc mình, làm thế nào? Làm thế nào đây? Đáng ghét, Nguyên Bảo đưa tay sờ bên dưới, nhìn trên tay dính thư đồ nhơn nhớt màu xanh lục, đúng là ghê tởm.
Nguyên Bảo hít sâu một hơi, lui người phía sau nhưng nguyên nửa ngày mà vẫn chưa chịu ra, tồi tệ nhất là cái lỗ cắm sạc đó nếu chạm mạnh thì có thể gây đau.
"Nguyên Bảo, tôi phải đi đây."
"Đừng!" Cũng không để ý gì đến mặt mũi, Nguyên Bảo quấn khăn tắm đi ra ngoài , nước mắt lưng tròng nhìn BOSS "BOSS~"
Nhìn Nguyên Bảo trong bộ dạng đáng thương như vậy, anh nhíu mày một cái: "Sao vậy? Ai cho em ăn mặc như vậy ra ngoài."
" hu hu hu hu ~" Nguyên Bảo yên lặng chảy nước mắt "Cái mông ~~ bị dính chặt rồi."
BOSS: ". . . . . ." Hoàn toàn không hiểu ý tứ trong lời nói của cô!
Nguyên Bảo lau nước mắt: “Chỗ cắm sạc ~~ bị dính chặt rồi."
"Chỗ cắm sạc, dính chặt?" Vẫn không hiểu Nguyên Bảo đang nói cái gì.
"Anh đi vào đây." Nguyên Bảo đỏ mặt kéo Ngôn Sóc vào phòng, sau đó thẹn thùng bò lên giường: "BOSS, anh xem."
Mặt BOSS tối đi một nửa "Kim Nguyên Bảo, không cho phép em quyến rũ tôi, em bây giờ là trẻ vị thành niên đấy!" BOSS đại nhân là người có khí chất, sẽ không baao giờ làm điều bất chính với người khác dù họ lớn hơn .
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyên Bảo đỏ bừng lên, cô ngẩng đầu nhìn BOSS, nửa ngày mới phun ra mấy chữ: "Ngôn Sóc anh thật xấu xa!" Đây là lần đầu tiên Nguyên Bảo gọi tên đầy đủ của BOSS, BOSS sửng sốt hai giây, mới phản ứng được ý nghĩa trong lời nói của Nguyên Bảo, mặt anh đen lại và chuẩn bị đi ra "Tôi đi làm trước."
"Không được đi!" Nguyên Bảo vội vàng rống gọi BOSS lại : "BOSS đại nhân! Lỗ cắm sạc điện của em bị dính lại rồi nè! Anh nhất định phải giúp em mà, BOSS, anh cũng thấy rồi ~ không cần xấu hổ đâu mà ~"
BOSS: ". . . . . ."
Ngôn Sóc hít sâu một hơi, cởi ra áo khoác đi tới: "Chỗ đó bị dính chặt rồi hả?"
"Dạ dạ." Nguyên Bảo gật đầu một cái, chủ động kéo khăn tắm lên, nhìn BOSS: "BOSS, đến đây đi!"
BOSS im lặng một hồi, bất đắc dĩ nhìn Nguyên Bảo: “Em đi thay áo ngủ trước đi." Thật sự góc độ này của anh hơi bị tốt, đôi chân trắng nõn và cái nơi bí ẩn của Nguyên Bảo đã bị anh thấy rõ mồn một, huống chi, Kim Nguyên Bảo, em không cảm thấy cách em kéo khăn tắm không đúng hay sao?
Nguyên Bảo mới đoán ra vấn đề: " a ~” cảm giác thẹn thùng này thì ra là vậy à? Quả nhiên mình quá thuần khiết rồi.
BOSS: ". . . . . ."
Anh thở dài, sau đó ngồi xuống, BOSS cũng thật là quân tử, trừ chỗ cắm sạc thì nơi nào anh cũng không nhìn tới, chỉ là một mảnh trắng nõn ấy thật sự khiến người ta chói mắt, Ngôn Sóc mở lớn hai mắt, lúc tận mắt chứng kiến mảnh đen thui trên cái mồng, thì tất cả tâm sự trong lòng anh đều bị tiêu diệt toà